Ngô Vương run giọng: "Ngươi nói mau đi." Trong lòng vừa hoảng sợ vừa tức giận. Cái gì mà Lý Lương làm phản rồi, rõ ràng là cả nhà Thái Phó đều làm phản rồi! Thật hối hận, biết vậy đã sớm chém quách cả nhà Trần gia đi rồi! Hừ, đã nên làm như vậy từ mười năm trước, từ việc không chịu đưa nữ nhi tiến cung, đã thể hiện hai lòng rồi!
Trần Đan Chu nhìn ánh mặt của Ngô Vương, thì lại muốn gϊếŧ Ngô Vương ngay lập tức —— ôi, nhưng nếu nàng làm vậy thì nhất định sẽ bị phụ thân tự tay gϊếŧ chết. Phụ thân chắc chắn sẽ ủng hộ nhi tử của Ngô Vương, rồi lại thề sống thề chết cũng phải bảo vệ đất Ngô mất, đến lúc đó, đê vẫn sẽ bị đào mở, và sẽ có nhiều người phải chết hơn nữa.
Ngô Vương và nịnh thần của ông ta có thể chết, nhưng dân chúng binh tướng của nước Ngô đều không đáng phải chết!
Nàng tựa vào ngực của Ngô Vương, nhẹ giọng hỏi: "Đại vương, bệ hạ hỏi Đại vương là muốn làm thiên tử sao?"
Ngô Vương cảm nhận được cây trâm trên cổ, ông ta hiểu nói thật thì sẽ bị gϊếŧ, nên nói: "Cô không muốn làm thiên tử, cô là vương hầu mà thiên tử sắc phong, làm sao có thể thành thiên tử chứ."
Trần Đan Chu lại hỏi: "Vậy vì sao Đại vương lại phái thích khách hành thích bệ hạ? Gϊếŧ Chu Thanh còn chưa hài lòng, lại còn muốn ám sát bệ hạ —— "
Ngô Vương nói: "Nói hươu nói vượn, Chu Thanh là loạn thần tặc tử làm nhiều việc ác, có rất nhiều cừu nhân. Hắn ta chết đi rồi mà vẫn muốn vu oan hãm hại, Cô chưa từng phái thích khách."
Trần Đan Chu nhíu mày: "Vậy tại sao Đại vương lại xuất quân đối với bệ hạ?"
Ngô Vương hô to: "Rõ ràng là bệ hạ tới đánh Cô!"
Trần Đan Chu cũng lớn tiếng kêu Đại vương, để đè tiếng của Ngô Vương xuống, nói: "Bởi vì bệ hạ tới chất vấn chuyện thích khách, mà Đại vương ngài lại không gặp."
Ngô Vương tức giận nói: "Cô cũng không ngốc, để bọn họ tiến vào thì họ sẽ gϊếŧ Cô."
Yến vương Lỗ vương chết như thế nào? Ông ta là người rõ ràng nhất. Ngô quốc cũng phái binh mã qua, cầm theo thánh chỉ của Hoàng đế về việc tra hỏi thích khách về chuyện mưu phản, nhưng lại trực tiếp công phá thành trì, gϊếŧ người, vậy ai sẽ hỏi chứ? —— muốn phân chia tài sản, mà chủ nhân chưa chết thì làm sao mà chia được?
Trần Đan Chu nói: "Bệ hạ nói sẽ không, chỉ cần Đại vương giải thích rõ ràng với bệ hạ, thì bệ hạ sẽ lui binh."
Muốn lừa gạt tiểu con nít sao, Ngô Vương hừ một tiếng: "Cô rất rõ ràng bệ hạ là người như thế nào ——" Đứa trẻ mười lăm tuổi đã đăng cơ, có sự tàn bạo và nhẫn tâm không đúng với tuổi của mình.
Lúc ông ta còn là Vương Thái tử của Ngô quốc, lúc đó Chu Thanh còn chưa nghĩ ra chuyện phân đất phong của chư hầu vương cho các vương tử, thì vào thời điểm an táng phụ vương, Vương đệ lại đột nhiên lấy đao đâm ông ta, suýt chút nữa ông ta đã bị gϊếŧ chết. Sau khi tra xét loạn đảng lại phát hiện Vương đệ có cấu kết với triều đình, hắn ta làm việc đó là do chính Hoàng đế hiện giờ xúi giục đấy!
Trần Đan Chu nói: "Bệ hạ nói chỉ cần Đại vương hòa hảo với triều đình, cùng nhau diệt trừ Chu vương Tề vương, thì nơi chịu sự chưởng quản của triều đình cũng đủ lớn rồi, bệ hạ cũng không cần thúc đẩy chế độ phân đất phong hầu —— "
Cho nên kỳ thật Hoàng đế là tới để mua chuộc ông ta? Ngô Vương sửng sốt, muốn liên thủ với ông ta để tiêu diệt Chu vương Tề vương?
Nhưng đến lúc đó chỉ còn lại có duy nhất một chư hầu vương là ông ta, Hoàng đế muốn đối phó với ông ta chẳng phải là lại càng dễ dàng hơn hay sao? Ngô Vương nhanh chóng thay đổi suy nghĩ, ông ta cũng không ngốc!
"Đại vương, Hoàng đế tại sao lại phải thu hồi đất phong chứ, đó là vì muốn phân đất phong cho các hoàng tử, hay nói đúng hơn là muốn Phong Vương. Vậy còn lại một mình ngài là chư hầu vương, Hoàng đế gϊếŧ ngài rồi, vậy sau này ai còn muốn làm chư hầu vương chứ?" Trần Đan Chu nói, "Nếu làm chư hầu vương lại chính là con đường chết, cho dù Hoàng đế không thèm để ý các ngài, thì cũng sẽ phải để ý đến suy nghĩ của các con của mình chứ? Chẳng lẽ ông ta muốn cha con xa cách à?"
Nghe cũng có lý ----
Trần Đan Chu lại khóc lên.
"Đại vương ——" nàng dán lên ngực ông ta khóc như lê hoa đái vũ [2], "Thần nữ không muốn nhìn thấy Đại vương phải xuất chinh, việc gì phải đánh tới đánh lui chứ, Đại vương quá cực khổ —— "
[2] Lê hoa đái vũ [梨花带雨] : Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.
Mỹ nhân trong ngực nũng nịu thật khiến cả người rã rời, nếu như không có cây trâm trên cổ thì càng tốt hơn.
"Đại vương, ngài không biết, binh mã triều đình ở ngoài Ngô quốc cũng không phải là hơn hai mươi vạn." Trần Đan Chu ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn Ngô Vương, "Có hơn năm mươi vạn, không chỉ ở chiến tuyến phía bắc, mà đã bao vây từ nam đến bắc rồi, thần nữ thật sự sợ chết khϊếp —— "
Chuyện này ông ta thật sự không biết, tại sao Trần Thái Phó lại chưa từng nói? —— Trần Thái Phó chỉ nói triều đình có 30 vạn binh mã, nhưng hắn cũng không đủ kiên nhẫn để nghe, chỉ cảm thấy thật khoa trương.
Bây giờ nghe ra, lại càng khoa trương hơn.
Ngô Vương giật mình: "Từ khi nào mà triều đình lại có nhiều binh mã như vậy?"
Lúc đánh Yến vương Lỗ vương, không phải triều đình chỉ có không dưới hai mươi vạn —— triều đình chỉ có mười quận huyện, thuế cũng không đủ để Hoàng đế nuôi cả nhà, nghèo như vậy, không giống nước Ngô bọn họ giàu có, thì lấy tiền đâu nuôi 50 vạn binh?
Chính là do Hoàng đế không muốn sống cuộc sống khắc khổ như vậy, mới có thể liều mạng nuôi quân, thu hồi lại đất phong của chư hầu vương, hơn nữa chuyện này cũng đã là chuyện của hơn hai mươi năm trước rồi, nàng buồn bã nói: "Bởi vì nghèo, nên mới có nhiều binh như vậy."
Bởi vì nghèo không có lối thoát, chỉ có thể dựa vào chinh chiến để đoạt công lao, dành được vinh hoa phú quý.
Ngược lại vì nước Ngô quá giàu có, cho nên mới quen sống an nhàn mà mất đi sát khí.
Nếu thật sự có nhiều binh mã như vậy, vậy lần này —— Ngô Vương hoảng hốt lòng dạ rối bời, lẩm bẩm nói: "Làm sao có thể đánh được? Binh mã nhiều như vậy, Cô còn đánh thế nào?"
Trần Đan Chu ngẩng đầu: "Đại vương, sứ giả của Hoàng đế đã đến đô thành, Đại vương có bằng lòng gặp hay không?"
Chương 41: Dẫn kiếnTrần Liệp Hổ ở trong điện đang nghĩ đến việc xông vào hậu điện, cho dù Ngô Vương tức giận, cũng không thể thực sự làm gì ông.
Dù sao việc Ngô Vương tức giận với ông cũng không phải chuyện một hai lần.
Nghĩ đến năm đó, Ngô Vương ngấp nghé có ý với Trần Đan Nghiên, khiến ông thật sự đứng ngồi không yên. Đang lúc ông muốn đứng dậy, thì Trần Đan Chu trở lại, nhưng Ngô Vương cũng không đi ra cùng.
Thái giám đưa Trần Đan Chu về, cười mỉm nói: "Đại vương nghe Trần tiểu thư nói xong, thì hơi mệt một chút, đã đi về trước nghỉ ngơi rồi."
Mệt mỏi? Loại mệt mỏi nào? Vẻ mặt Trương Giám Quân tức giận nhìn chằm chằm vào Trần Đan Chu. Quần áo, tóc mai của Trần Đan có chút rối, điều này cũng không có vấn đề gì, lúc nàng ta vào cung đã như vậy -- là do vừa mới từ quân doanh trở về, còn chưa kịp thay quần áo, về phần khuôn mặt, Trần Đan Chu cúi đầu, dáng vẻ yếu đuối sợ hãi, nhìn không ra là vẻ mặt gì.
Giả vờ yếu đuối sợ hãi cái gì chứ. Nếu là lúc trước, thì Trương Giám Quân cũng không coi chuyện này ra gì, nhưng hiện tại đã biết tiểu cô nương này đã chính tay gϊếŧ chết tỷ phu của mình, vì vậy ông ta mới không tin nàng thực sự yếu đuối sợ hãi đâu đấy.
Rốt cuộc nàng ta đã nói với Đại vương những gì? Nếu không hỏi cho ra nhẽ, ông ta sẽ không rời đi, nhưng không đợi ông ta lên tiếng hỏi, Trần Liệp Hổ đã hỏi trước: "Công công, lão thần có chuyện —— "
Thái giám lại cười nói: "Thái Phó đại nhân, Nhị tiểu thư đã nói rõ sự tình, Đại vương biết đã trách oan ông rồi. Đại nhân nên xử lý tốt chuyện của Lý Lương, kế tiếp phải làm gì, đại nhân tự mình làm chủ là được."
Trần Liệp Hổ liếc nhìn Trần Đan Chu, vẫn không chịu đi, hỏi: "Bây giờ quân tình khẩn cấp, nhưng Đại vương có hạ lệnh khai chiến? Biện pháp hữu hiệu nhất chính là chia quân đi cắt đứt đường sông —— "
Ngô Vương vừa nghe đã thấy đau đầu, thái giám lại càng đau đầu hơn, chỉ "ôi chao" hai tiếng rồi nói: "Lão đại nhân, Đại vương đã có chủ ý, ngài còn muốn suy nghĩ một chút, lão đại nhân cứ đi về trước đi, xử lý chuyện Lý Lương trước đã."
Nói xong thì xoay người rời khỏi.
Trần Liệp Hổ nói tiếp: "Chuyện của Lý Lương thì có gì phải xử lý chứ, lão thần đã treo thi thể của hắn để thị chúng ---"
Thái giám đã đi khuất dạng, cho nên Trần Liệp Hổ cũng không cần nói những lời còn lại.
Trương Giám Quân muốn nghe ngóng tin tức từ chỗ con gái, nên không để ý đến Trần Liệp Hổ nữa, Văn Trung ở một bên lạnh lùng nói: "Làm vậy không ổn đâu, để cho dân chúng biết nữ tế của Trần Thái Phó đã phản bội lại Ngô Vương, thì sẽ bị hoảng loạn tinh thần đấy."
Sắc mặt Trần Liệp Hổ nặng nề: "Để cho dân chúng biết, cho dù là nữ tế của Trần Thái Phó ta, nhưng đã dám phản bội lại Đại vương thì cũng chỉ có một con đường chết, lúc ấy mới có bình ổn quân tâm lẫn dân tâm." Ông nhìn chằm chằm vào đám Văn Trung Trương Giám Quân, "Cũng là để chấn nhϊếp những tâm tư gian dối của bọn đạo chích!"
Văn Trung sắc mặt tái nhợt, chế nhạo một câu: "Chỉ có Thái Phó là trung tâm." Dứt lời thì phất tay áo rời đi.
Những người khác cũng đều theo đó mà rời đi, thoáng cái trong điện chỉ còn lại có Trần Liệp Hổ, ông xoay người, liền thấy Trần Đan Chu đang nhìn mình.
"Có chuyện gì?" Ông vội hỏi, thấy thần sắc quái dị của con gái, ông liền nghĩ đến chuyện chẳng lành, trong lòng lập tức bốc lửa phừng phừng, "Đại vương hắn ——"
Trần Đan Chu nghĩ tới phụ thân mắng đám Trương Giám Quân là bọn đạo chích có tâm tư gian dối, nhưng kỳ thật nàng cũng được coi như là vậy. Ôi! Thấy Trần Liệp Hổ ân cần hỏi thăm, nàng cúi đầu xuống muốn trốn tránh, nhưng lại nghĩ tới sự yêu mến như vậy chỉ sợ về sau sẽ không còn nữa, thì nàng lại ngẩng đầu lên, đối với phụ thân, bẹt miệng tủi thân: "Đại vương không làm gì con, con nói xong chuyện của tỷ phu, cũng có chút sợ hãi, Đại vương rất ghét bỏ chúng ta."
Trần Liệp Hổ thở phào nhẹ nhõm: "Đừng sợ, Đại vương chán ghét cha cũng không phải ngày một ngày hai."
Ông nói xong thì nở nụ cười, cảm thấy đây đúng là một chuyện cười không tệ.
Trần Đan Chu không cười, nước mắt rơi xuống.
Trần Liệp Hổ "ôi chao" một tiếng, bàn tay to lớn của ông bối rối lau nước mắt cho con gái: "Cha không có ý kia, ý cha nói, Đại vương không thích cách cha làm việc, nhưng biết cha là người trung thành. Không có việc gì đâu, chỉ cần bảo vệ được đất Ngô, thì nhà chúng ta sẽ không có việc gì."
Nếu như không thủ được Ngô, thì việc này cũng trôi qua dễ dàng như vậy. Trần Đan Chu để phụ thân lau nước mắt cho nàng, gật đầu đỡ lấy cánh tay của Trần Liệp Hổ: "Có phụ thân ở đây, con không sợ. Chúng ta về nhà thôi, tỷ tỷ đang đợi ở nhà đó."
Trần Liệp Hổ không thích có người đỡ, nhưng nhìn khuôn mặt yêu kiều của con gái, trên lông mi còn vướng nước mắt rung rung —— con gái là muốn gần gũi với ông, cho nên ông liền để mặc cho Trần Đan Chu đỡ mình, cả đường hòa hợp. Ông lại nghĩ đến đại nữ nhi, còn nghĩ đến nữ tế mình tỉ mỉ bồi dưỡng, còn có nhi tử đã chết, trong lòng nặng trịch, miệng đắng chát, cuộc đời của Trần Liệp Hổ ông cũng sắp chấm dứt, vậy những cực khổ có phải cũng sắp kết thúc rồi không?
"Phụ thân." Trần Đan Chu không dám nhìn mặt phụ thân, mà nhìn ra bên ngoài, nói khẽ, "Trời mưa rồi."
Trần Liệp Hổ lấy lại tinh thần nhìn ra ngoài điện, tiếng mưa tí tách rơi xuống từ bầu trời u ám, đường cung bóng loáng giống như những bông hoa điêu khắc lộng lẫy. Ông vỗ vỗ tay Trần Đan Chu: "Chúng ta mau về nhà thôi."
Lúc hai người về đến nhà, thì trời đã mưa rất to. Trước tiên, Trần Liệp Hổ đi nhìn Trần Đan Nghiên, nghe các đại phu nói hài tử không có việc gì. Ông ngồi yên lặng bên giường Trần Đan Nghiên một khắc, rồi lập tức triệu tập binh mã đội mưa đi ra ngoài.