Lý Lương đã phản bội Ngô Vương, trời ạ, con gái của Trần Liệp Hổ đi gϊếŧ người, ánh mắt của mọi người đảo qua đảo lại giữa người Trần Liệp Hổ và Trần Đan Chu —— Trần Liệp Hổ, bản thân luôn khoe khoang là người trung liệt, vậy mà người trong nhà lại phản bội Đại vương đầu tiên. Con gái của Trần Liệp Hổ, lúc này là tiểu cô nương mới mười bốn mười lăm tuổi, mà cũng dám gϊếŧ người? Lại còn gϊếŧ phu quân của chị ruột mình? Thiệt đáng sợ —— tin tức này làm cho mọi người trong lúc nhất thời suy nghĩ tán loạn, không biết nên vui mừng mắng mỏ trước hay là hoảng sợ kinh ngạc trước.
Ngô Vương hô: "Sao lại như thế? Lý tướng quân làm sao có thể phản bội lại Cô!"
Còn chưa bắt đầu khai chiến chính thức với đại quân triều đình đã đầu hàng rồi? Mấy tên võ tướng này không chỉ ưa thích khuyếch đại sự thật, còn nhát như chuột?
Trần Liệp Hổ nói: "Trong quân có thuyết khách của triều đình lẻn vào, mua chuộc dụ dỗ Lý Lương. Thân binh ta sắp xếp bên cạnh Lý Lương lập tức phát giác báo lại, vì không muốn đánh rắn động cỏ nên đã để cho tiểu nữ mang binh phù đi, thừa dịp Lý Lương chưa có chuẩn bị mà diệt trừ. Sau đó tuyên bố ra ngoài là Lý Lương bị hại do tranh giành quyền lực trong quân, để tránh kinh động gian tế làm loạn quân tâm."
Tóm lại Lý Lương ruồng bỏ Ngô Vương là sự thật, Trương Giám Quân Văn Trung có mặt ở đấy lập tức cao hứng, cũng không quan tâm đến những chuyện khác nữa. Trần Liệp Hổ, ngươi cũng có ngày hôm nay!
"Nữ tế của Thái Phó vậy mà có thể phản bội Đại vương." Trương Giám Quân nói xoáy, "Thật sự là ngoài dự đoán của mọi người. Thái Phó có thể quân pháp bất vị thân [4] cũng làm cho mọi người bội phục, chỉ là có câu nữ tế cũng coi như là một nửa nhi tử, nếu nữ tế đã như vậy, thì không biết Đan Dương thiếu gia đã chết đi có phải hay không cũng là như vậy?"
[4] quân pháp bất vị thân: thực hiện đúng theo quân pháp mà không thiên vị người thân.
Trần Liệp Hổ giận dữ: "Hiện tại đã là lúc nào rồi? Mà ngươi còn muốn vu oan cho ta, gian tế triều đình đã lẻn vào trong quân, lại còn có thể mua chuộc Đại tướng, đây chính là thời khắc nguy cấp liên quan đến tồn vong của nước Ngô ta——"
Trương Giám Quân cũng không hề yếu thế, lão ta mới không sợ cái kẻ thọt này đâu, đã là tuổi già xế bóng [5], hơn nữa nhi tử và nữ tế đều đã chết hết.
"Thời khắc nguy cấp? Làm sao người bị mua chuộc đều là con cái của ngươi vậy? Trần Liệp Hổ, nếu nước Ngô có rơi vào tình trạng nguy cấp thì đều là do một nhà các ngươi!"
Lại bắt đầu rồi, Ngô Vương dựa lưng, suy nghĩ lát nữa dùng lý do gì để rời khỏi được đây? Nhưng không đợi ông ta nghĩ ra biện pháp, thì đã có người cắt đứt cãi lộn trong điện.
"Còn có chuyện quan trọng cần bẩm báo, đừng ồn ào." Đây là một giọng nữ có chất giọng rất hay, lanh lảnh sáng sủa, lấn át tiếng ồn ào của mấy lão nam nhân trong điện.
Trong điện yên tĩnh lại, nhìn thiếu nữ đang quỳ ở một bên.
Trần Đan Chu nói tiếp: "Tỷ phu là do ta gϊếŧ, quá trình cụ thể thế nào, trong quân tình huống ra sao, ta là người hiểu rõ nhất, chuyện ta tìm hiểu được có liên quân đến tồn vong của nước Ngô!"
Văn Trung giễu cợt trong lòng, lại lôi lý do tồn vong của nước Ngô, chuyện này cũng không hề liên quan gì đến phản tặc Trần gia các ngươi, hắn lạnh lùng nói: "Còn không mau nói?"
Trần Đan Chu nhìn về phía Ngô Vương: "Đại vương, những chuyện này, thần nữ chỉ muốn nói với một mình Ngài."
Cái gì? Văn Trung tức giận, nhưng chưa kịp chỉ trích, nước mắt Trần Đan Chu đã chen nhau rơi xuống, nàng ngước mắt nhìn Ngô Vương hô "Đại vương ----"
Ngô Vương là người mềm lòng, không thể chịu được khi nhìn thấy mỹ nhân rơi lệ, mặc dù mỹ nhân này còn nhỏ ----
"Được được." Ông ta lập tức đáp ứng, vốn ông ta cũng không muốn nghe những nam nhân này ồn ào, cho nên đây cũng là cơ hội tốt để mình rời đi. Ông ta lập tức đứng dậy đi sang bên trắc điện, "Trần nhị tiểu thư theo Cô đến đây đi."
Trần Đan Chu dạ một tiếng, lưu loát đứng dậy lập tức theo sau, Trần Liệp Hổ còn chưa kịp phản ứng, chuyện này ông hoàn toàn không biết gì, Đan Chu cũng không nói với ông, nhưng hiện tại ngăn cản cũng không kịp, chỉ có thể nhìn con gái nhẹ nhàng từng bước đi theo Ngô Vương sang bên trắc điện ---
Trương Giám Quân cười lạnh một tiếng: "Thái Phó thật là có phúc khí tốt, không còn nhi tử nữ tế, thì vẫn còn có tiểu nữ nhi, xinh đẹp như hoa."
Đây là muốn đưa con gái vào cung mị hoặc Ngô Vương, để bảo trụ quyền thế Trần gia, loại trò hề này thật sự là vô sỉ.
Ánh mắt Trương Giám Quân biến đổi, Trần Liệp Hổ nhìn thấy những cũng lười để ý tới, trong lòng ông cũng có chút bất an, nữ nhi của ông không phải loại người như vậy, nhưng —— ai biết được, kể từ khi con gái nói mình đã gϊếŧ Lý Lương, thì ông đã có chút nhìn không thấu tiểu nữ nhi này rồi.
Ầy, hi vọng nàng không làm ra chuyện gì điên rồ.
Trần gia không cần nàng dựa vào sắc đẹp để bảo vệ gia môn.
Tâm tư của các nam nhân trong điện thay đổi liên tục, Ngô Vương mang theo Trần Đan Chu đi vào trắc điện, ngáp một cái hỏi: "Có lời gì, ngươi nói đi."
Trần Đan Chu quỳ xuống nói: "Đại vương, trong quân tình huống rất nguy cấp, đã có rất nhiều thuyết khách của triều đình lẻn vào."
Ngô Vương không coi là quan trọng. Một trăm năm qua, chư hầu vương ngang hàng [5] với các quan đại thần của triều đình, nhưng càng về sau thì càng thấy coi thường —— Hoàng đế của triều đình chỉ trông coi mười quận huyện, hơn mười vạn binh mã, thật sự là quá nhỏ bé.
[5] gốc bình khởi bình tọa (平起平坐): cùng đứng cùng ngồi
Ngô quốc so với những chư hầu quốc khác thì càng có ưu thế, có sông Trường Giang che chở, chưa từng có binh mã có thể quấy nhiễu.
Thuyết khách thì sao, ai mà không có thuyết khách, thuyết khách, gián điệp của ông ta cũng đi triều đình, còn có chỗ Chu vương, Tề vương ——
Thuyết khách chung quy cũng chỉ là khách, không vào được hoàng cung, cũng không tới gần người của ông ta được ---
"Biết rồi." Ông ta nói, "Cô sẽ lập tức phái người đi thăm dò, bắt lại gian tế, đồng thời bắt gϊếŧ toàn bộ những quan tướng bị mua chuộc dụ dỗ để răn đe —— Nhị tiểu thư, còn có gì không?"
Trần Đan Chu liền đứng dậy tới gần ông ta một bước, thấp giọng nói: "Đại vương, bệ hạ để cho ta hỏi Đại vương một câu."
Ngô Vương khẽ giật mình, chợt kinh hãi, a ——
Chương 38: Thuyết kháchNgô Vương cũng không thèm để ý Hoàng đế.
Thời điểm ông ta vừa tiếp nhận vương vị, cao tăng của Đình Vân Tự đã nói cho ông ta biết, đất Ngô mới thật sự là nơi có Long khí.
Nói đúng ra là Ngô Vương sẽ lên làm thiên tử —— đây chính là thiên mệnh.
Quả nhiên Hoàng đế càng ngày càng lộng hành, bức ép chư hầu vương không thể không thảo phạt hỏi tội thanh quân trắc [1].
[1] thanh quân trắc: ý chỉ gian thần, ngoài ra còn là một cụm từ ngữ chính trị cổ đại, thường dùng để nói việc lấy danh nghĩa "Vì lợi ích của vua, tiêu trừ bè phái gian thần bên cạnh vua" để phát động chính biến.
Cho nên ông ta không cần làm quá nhiều, đã có chư hầu vương khác gϊếŧ Hoàng đế, sau đó ông ta chỉ cần xuất hiện gϊếŧ chết chư hầu vương mưu phản kia, sau đó ---
Triều đình có bao nhiêu binh mã chứ, còn kém hơn một đô thành của chư hầu —— ông ta mới không cần sợ Hoàng đế, nếu Hoàng đế có bản lĩnh thì bay tới đi.
Hoàng đế có thể bay qua Trường Giang, rồi bay qua vài chục binh mã nước Ngô, gác thanh đao lên cổ ông ta sao?
Nhưng hiện giờ đang xảy ra chuyện gì vậy? Nữ tử này! Chỉ cách ông ta có một bước ngắn, chỉ cần nàng ta khẽ vươn tay là có thể bóp cổ ông ta —— Ngô Vương vội kêu to lùi về phía sau.
Trần Đan Chu duỗi tay ôm lấy cánh tay của hắn ông ta, òa một tiếng bật khóc: "Đại vương —— đừng đi —— "
Nội thị ngoài cửa nghe được tiếng Đại vương kêu to vội đến thăm dò nhìn xem, nhưng thấy một màn như vậy thì lại vội vàng rụt cổ lại, còn hiểu ý mà đóng cửa lại —— Đại vương thích mỹ nhân, mấy ngày gần đây không có thêm người mới.
Huống chi đây là nhị nữ nhi nhà Trần Thái Phó, có duyên phận kiếp trước với Đại vương đấy.
Người có duyên phận kiếp trước chính là đại nữ nhi nhà Thái phó.
Trần Đan Nghiên là mỹ nhân nổi danh đô, năm đó Đại vương yêu cầu Thái Phó đưa Trần tiểu thư vào cung, những lão già Thái Phó này vừa quay đầu đã gả con gái cho một tên lính quèn, khiến Đại vương suýt chút nữa bị tức chết.
Về sau trên yến tiệc trong cung, Đại vương nhìn thấy Trần đại tiểu thư, liền muốn động chân động tay, kết quả lại bị Trần đại tiểu thư làm mất hết mặt mũi, hơn nữa kể từ đó cũng không bao giờ đi yến tiệc ở trong cung nữa. Đại vương lúc ấy đã nghĩ muốn tịch biên nhà Thái Phó —— còn may Trương đại nhân đã hiến tặng nữ nhi của mình lên, cô gái này còn đẹp hơn so Trần đại tiểu thư một chút, lúc đấy Đại vương mới từ bỏ chuyện này.
Nhưng mỹ nhân tuy đẹp cũng sẽ nhìn chán, Nhị tiểu thư Trần gia trưởng thành ——
Tiểu cô nương mười lăm tuổi yểu điệu.
Tiểu cô nương yểu điệu đang nắm trong tay cây trâm kề lên cổ của Ngô Vương, dịu dàng nói: "Đại vương, ngài đừng —— la hét."
Mặc dù Ngô Vương là nam tử, nhưng đã quen sống an nhàn sung sướиɠ, lại suốt ngày uống rượu tìm vui, nên cơ thể vô cùng suy nhược. Lúc này trong lòng hoảng sợ, nhưng lại không thể trốn thoát, chỉ có thể bị tiểu nữ tử này bắt làm con tin: "Ngươi, ngươi dám hành thích vua!"
Trần Đan Chu ngửa đầu nhìn Ngô Vương, Ngô Vương năm nay kỳ thật mới hơn bốn mươi, nhưng trông già hơn mười tuổi so với tuổi thật ——
Khi còn bé nàng khi chỉ thấy qua Ngô Vương có mấy lần, hơn nữa đều là nhìn từ xa, tỷ tỷ không mang theo nàng lên ngồi ở đằng trước, mặc dù các nàng hoàn toàn có tư cách này.
Thời điểm nàng nhìn rõ Ngô Vương nhất, là lúc ở trước vương cung, Lý Lương cầm theo cái đầu ---
Ánh mắt của nàng rơi lên cây trâm mình đang nắm, hành thích vua? Nàng dĩ nhiên muốn làm vậy, từ giây phút nàng nhìn thấy thi thể của phụ thân, chứng kiến nhà cửa bị thiêu hủy, thân nhân chết hết ---
Chỉ tiếc khi đó Ngô Vương đã bị chết. Nàng muốn quất xác ông ta, nhưng bản thân cũng bị bắt nhốt nên không có cơ hội đó.
Trần gia ba đời trung tâm, đối với Ngô Vương một mảnh chân tình. Vậy mà chỉ nghe thấy Lý Lương cầm binh phù hồi kinh, Ngô Vương hỏi cũng không hỏi, đã trực tiếp chém phụ thân ngay tại trước cửa cung khi ông xin cầu kiến.
Tại sao ông ta không thể suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút rằng cái chân của phụ thân bị què là vì ai? Suy nghĩ một chút Trần Đan Dương chết ở đâu? —— À, ca ca Trần Đan Dương mặc dù là bị Lý Lương bắn chết, nhưng là do Trương Giám Quân tạo cơ hội. Trương Giám Quân cố ý để cho ca ca bị lọt vào vòng vây, cũng không đi cứu viện, vậy mà bệ hạ tra cũng không tra xét, chỉ vừa nghe Mỹ nhân khóc, đã bảo phụ thân không được náo loạn.
Cái chết của ca ca, chỉ đổi được một chữ "náo"?
Tay nắm cây trâm của Trần Đan Chu run rẩy, nàng không dằn được sự hung bạo ở trong lòng, sự tàn bạo này nàng đã đè nén mười năm rồi.
Nếu như lúc trước Ngô Vương không gϊếŧ phụ thân, phụ thân tuyệt đối có thể thủ vững đô thành. Về sau những người còn lại của Ngô Vương chạy tới đạo quán mắng nàng —— bọn họ không gặp được Lý Lương, nên cũng chỉ có thể tìm đến nàng. Lý Lương cố ý để nàng ở Đào Hoa Quán, là để cho mọi người có thể gặp nàng, mắng nàng, nhục nhã nàng, phát tiết oán hận và sự tức giận bất kể lúc nào, còn có thể thuận tiện cho hắn trong việc tra tìm dư nghiệt của Ngô Vương —— nói đều là vì Lý Lương, là bởi vì vì cả nhà bọn họ, Ngô quốc mới diệt vong. Ôi, nàng thực sự muốn nói, rõ ràng là do Ngô Vương, do chính Ngô Vương, tự tìm đường chết!
Lý Lương là cừu nhân của nàng, Ngô Vương cũng thế, mà nàng đã gϊếŧ Lý Lương, thì Ngô Vương cũng đừng mơ được sống sung sướиɠ an nhàn!
Trần Đan Chu hít sâu một hơi, đè xuống sự tàn bạo dưới đáy lòng, rồi nói: "Đại vương, ta không phải, ta cũng không dám."
Ngô Vương cảm giác được cây trâm trên cổ, liền muốn hét to lên, nhưng cây trâm kia lập tức trượt về phía trước, ông ta lập tức đè giọng xuống thấp: "Vậy ngươi đang làm cái gì vậy?"
Trần Đan Chu nói: "Chuyện ta muốn nói vô cùng khẩn yếu, nên sợ Đại vương để người khác tiến vào cắt ngang."