Chương 36: Đại Vương

Ngô cung thật sự rất đẹp. Phong cảnh và mỹ nhân đều đẹp, phi tần giỏi ca múa, văn thần có thể làm thơ cơ, làm ra bao nhiêu thi từ tuyệt diệu. Sau khi Ngô quốc diệt vong, nàng ở tại Đào Hoa Sơn còn có thể nghe được văn nhân du ngoạn ngâm tụng thi từ ca phú lưu truyền trong vương thành Ngô quốc năm đó.

Lúc này đúng là thời điểm đẹp nhất trong, trước khi vào tới cấm cung còn có một con đường dài, ven đường đều là liễu rủ, đung đưa chập chờn trong gió.

Trần Đan Chu đương nhiên không hề có chút hứng thú ngắm cảnh nào, chỉ cúi đầu đi theo phụ thân đến đại điện. Trong đại điện đã có vài vị đại thần, thấy Trần Liệp Hổ mang theo Trần Đan Chu tiến đến, liền có người cười lạnh: "Tiểu thư của Trần gia không chỉ có thể đại náo quân doanh, mà còn có thể tùy ý xuất nhập cung đình. Thái Phó đại nhân có phải định xin cho con gái một chức quan hay không?"

Trần Liệp Hổ khập khiễng đi vào đại điện, sau khi đứng vững, thì nhướng mày lạnh lùng nói: "Văn Trung, Trần Liệp Hổ ta làm việc còn chưa tới phiên ngươi khoa tay múa chân! Ngươi đừng coi ngươi là người quan trọng, chức quan của ngươi, giao cho nữ nhi của ta làm thì sẽ tốt hơn đấy."

Trần Liệp Hổ độc đoán, bá đạo, mãng phu, không coi ai ra gì, hết lần này tới lần khác ai cũng không làm gì được lão ta cả! Trung thư xá nhân [2] Văn Trung tức giận trừng mắt: "Trần Liệp Hổ, ngươi thật lớn mật, ngươi đây là miệt thị vương thượng -- Đại vương à." Hắn ta quỳ xuống lạy Ngô vương, đau lòng nói, "Thần thỉnh trị Thái Phó tội cuồng vọng."

[2] Trung thư xá nhân: là chức quan nằm trong Trung thư tỉnh, chịu trách nhiệm soạn thảo chiếu lệnh.

Ngô Vương nghĩ thầm tội cuồng vọng là cái của nợ gì, thật là ngu xuẩn, các ngươi không thể tìm tội danh gì lớn lớn một chút sao? Tổ tiên Trần Liệp Hổ là Thái Phó do Cao tổ sắc phong, là tước vị cha truyền con nối, ngay cả ông ta là Đại vương cũng không thể dễ dàng xử phạt lão.

Trần Liệp Hổ cũng quỳ xuống: "Đại vương, thần có việc cần tấu, nữ tế của thần, Đại Tướng quân Lý Lương chết rồi."

Ngô Vương cũng đã nghe được tin tức, trong lòng có chút hả hê. Ấy, ai bảo lão muốn chiếm lấy binh quyền, phái nhi tử rồi lại phái nữ tế, hiện tại thì tốt rồi, nhi tử nữ tế đều chết hết cả. Chà, vậy kế tiếp nếu Trần Liệp Hổ cũng chết, thì Trần gia cuối cùng có thể biến mất khỏi tầm mắt của mình, vừa nghĩ đến lỗ tai có thể được thanh tịnh, Ngô Vương thiếu chút nữa cười ra tiếng, vội vã nén lại, giận dữ nói: "Thái Phó nén bi thương."

Một đại thần khác trong điện kêu lên một tiếng quái dị "chao ôi": "Thái Phó đại nhân, lúc nữ tế ngươi chết, ta không có ở trong quân đâu đấy, lần này không thể nói là ta làm hại đâu đấy?"

Trần Đan Chu quỳ gối ở sau lưng Trần Liệp Hổ, nhìn về phía người này, người này dung mạo nho nhã, nhưng hai hàng lông mày tràn đầy kiêu ngạo ngang ngược, lão ta chính là Trương Giám Quân, phụ thân của Trương Mỹ nhân —— cái chết của ca ca Đan Dương có quan hệ với Lý Lương, nhưng Trương Giám Quân này cũng cố tình tấn công Trần Đan Dương, cho dù không có Lý Lương, thì Trần Đan Dương cũng sẽ bị vây khốn mà chết trận.

Sau khi Ngô quốc vong, Trương Giám Quân cũng không chết, bởi vì nữ nhi của lão, Trương Mỹ nhân được Lý Lương đưa cho Hoàng đế, mỹ nhân trong mắt Hoàng đế giống với trân bảo hay cung điện, đều là thứ vô hại, có thể vui vẻ nhận lấy ----

Con gái trở thành phi tử của Hoàng đế, so với việc làm phi tần của Đại vương thì quyền thế hơn nhiều. Trương Giám Quân phụ bằng nữ quý, Trương gia gà chó thăng thiên [3].

[3] "Một người đắc đạo, gà chó cũng thăng thiên”: ý chỉ khi một người đắc đạo thành tiên thì cả nhà, ngay cả gà, chó cũng được theo người này lên trời. Hiện tại ý chỉ một người làm quan thì những ai có quan hệ với người đó đều được nhờ. Vì vậy câu này là châm chọc những người dựa vào quyền thế mà thăng quan phát tài.

Chỉ có Trần gia chết đi, gánh lấy tội danh, cả dòng tộc đến phần mộ cũng không có. Thi cốt của tỷ tỷ và phụ thân cũng là do một ít bộ hạ cũ thừa dịp trộm mang tới cho nàng, nàng chôn hai mộ phần nhỏ ở Đào Hoa Sơn.

Trần Đan Chu cắn răng, Trương Giám Quân phát giác được có ánh mắt thì nhìn qua, nom có vẻ rất tức giận, tiểu nha đầu này, tuổi không lớn lắm, nhưng thần thái trong đôi mắt nhỏ còn điên cuồng hơn so với cha nàng.

Trần Liệp Hổ vẫn không nổi giận đối với khıêυ khí©h của Trương Giám Quân, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Lý Lương, là do ta gϊếŧ."

Chuyện này thì không ai biết, bọn Trương Giám Quân, Văn Trung ngây ngẩn cả người, Ngô Vương cũng lập tức ngồi thẳng người.

Cái gì?

"Thái Phó ——" Ngô Vương ngạc nhiên hỏi.

Hóa ra lại là người đáng sợ như vậy sao? Thần tử nhẫn tâm như vậy cũng không thể giữ ở bên người!

Trần Liệp Hổ nhìn Ngô Vương: "Lý Lương quy thuận triều đình, ta lệnh con gái cầm binh phù đi gϊếŧ hắn."