Chương 34: Tâm ý

Ngoài cửa lớn đã bị Vệ quân vây quanh, ngoài ra còn có một thái giám tay mặt lạnh như tiền đang cầm chiếu lệnh, nhìn thấy Trần Liệp Hổ khập khiễng đi tới, lập tức cao giọng quát: "Trần Liệp Hổ ngươi đã biết tội chưa!"

Trần Liệp Hổ đi tới, chậm rãi quỳ xuống: "Lão thần không biết."

Thái giám cười lạnh: "Thái Phó đại nhân, lúc này chính là quốc nạn, Đại vương tín nhiệm ngươi, giao trọng trách phòng thủ thành đô cho ngươi, nhưng còn ngươi thì sao. Thế mà lại để cho một đứa con nít cầm binh phù một mình đi tới quân doanh náo loạn! Nếu như không phải có cấp báo từ quân doanh, có phải ngươi còn muốn giấu giếm Đại vương! Trong mắt ngươi còn có Đại vương hay không!"

Trần Đan Chu ở phía sau cắn răng, nhanh như vậy đã bị tố cáo, trong quân không biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm chỉ mong phụ thân mất chức, Trần gia ngã ngựa.

Trần Liệp Hổ nói: "Việc này có nội tình, xin công công cho bẩm ------"

Thái giám cắt ngang lời ông: "Vẫn là vu hãm Trương Giám quân hại chết nhi tử của ngươi à? Cho nên mới để cho con gái của ngươi cầm binh phù đến quân doanh náo loạn. Thái Phó đại nhân, Trương Giám quân đã bị ngươi đuổi trở về rồi, hiện tại Lý Lương chết rồi, ngươi lại muốn vu hãm ai? Ngươi không cần bẩm, Văn đại nhân đã phái giám sát đi quân doanh tra hỏi rồi, Thái Phó đại nhân vẫn nên an tâm đi vào trong đại lao chờ kết quả đi."

Hai chữ vu hãm khiến cho Trần Liệp Hổ đang quỳ xuống đất run lên, ông ngẩng đầu, hai mắt đỏ lên nhìn thái giám: "Ta Trần Liệp Hổ một nhi một tế đều chết ở quân doanh rồi, vậy mà vào trong miệng của Đại vương, lại chỉ có hai chữ vu hãm sao?"

Nam nhân già nua, chân đã tàn phế, đang quỳ xuống đất, nhưng vẫn có khí thế như một Mãnh Hổ. Thái giám bị dọa, lui về sau một bước, may mà Vệ quân sau lưng đã khiến cho hắn bình tĩnh lại.

Hắn run giọng quát: "Trần Liệp Hổ, ngươi là đang trách tội Đại Vương ư!"

Trần Liệp Hổ lắc đầu: "Lão thần không dám, lão thần muốn gặp Đại vương."

Ông nói xong liền đứng dậy, nhưng chân khập khiễng không được thuận tiện, nhìn từ phía trên xuống trông có chút chật vật. Trong mắt thái giám hiện lên một tia chán ghét -- cái lão già bất tử này, lại muốn quấy rầy tâm tình tốt của Đại vương.

Cũng do lão toàn phóng to chuyện, khiến cho Đại vương không thể yên lòng, cũng không còn tâm tình xem ca múa ở trong Tiên Lâu.

Hắn the thé cao giọng nói: "Việc này đã giao cho Văn xá nhân xử trí, Đại vương không gặp -- "

Trần Đan Chu lao ra từ phía sau, dìu Trần Liệp Hổ đứng lên, rồi hét lên cắt đứt lời thái giám: "Văn xá nhân chỉ là một xá nhân, phụ thân ta là Thái Phó, có thể thay mặt Đại vương gặp mặt trọng thần của Thiên tử, muốn xử trí thì cũng chỉ có thể là Đại vương xử trí, sao lại để cho Văn xá nhân xử trí, Ngô quốc này rốt cuộc là Ngô quốc của ai!"

Thái giám bị giật mình, lập tức xấu hổ tức giận: "Lớn mật, vương lệnh ở ngay trước mặt, tiểu tử nhà ngươi ---"

Trần Liệp Hổ đứng thẳng người, đè lại Trần Đan Chu, trầm giọng nói: "Công công, ta có quân tình quan trọng muốn mật báo, xin công công thông truyền, đợi ta gặp được Đại vương, nói rõ sự tình, thì ta sẽ lĩnh tội."

Không đợi tên thái giám kia phản đối, ông đã cầm lấy trường đao để ở một bên chống xuống đất một cái, mặt đất liền chấn động.

"Trước khi được gặp mặt Đại vương, thứ cho thần không thể tuân mệnh!"

Cùng lúc với trường đao của ông được chống xuống, hộ vệ Trần gia từ bốn phía vọt tới, bao vây thái giám cùng Vệ quân.

Thái giám sắc mặt trắng bệch, núp đằng sau Vệ quân run giọng hô: "Trần Liệp Hổ, ngươi muốn tạo phản sao?"

Trần Liệp Hổ không quan tâm đến những loại buộc tội đần độn này, bất kỳ người nào ở Ngô quốc cũng có thể tạo phản, nhưng riêng Trần Liệp Hổ ông thì tuyệt đối sẽ không, cho nên cho dù những lời này được nói trước mặt Ngô Vương, thì Ngô Vương cũng sẽ không để ý.

Ông cúi người thi lễ: "Xin công công thông truyền, Trần Liệp Hổ sẽ ở bên ngoài cửa cung chờ triệu kiến."

Ông vừa dứt lời thì lập tức cất bước. Ông vừa cất bước, thì đám hộ vệ Trần gia cũng đồng loạt cất bước theo ông, những hộ vệ này đều là lính xuất ngũ, là tư binh của Trần Liệp Hổ. Vệ quân cũng không phải là đối thủ của họ. Thái giám vừa hận vừa sợ, mấu chốt là địa vị của Trần Liệp Hổ thực sự rất cao, nếu như lão ta gϊếŧ mình, thì mình cũng chỉ là chết uổng mà thôi ----

"Ngươi, ngươi lớn mật." Thái giám hô to, rồi ném lại một câu, "Ngươi chờ đấy."

Sau đó liền vội vàng quay người chạy đi. Vệ quân thấy hắn chạy, thì cũng gấp gáp chạy theo.

Trần Liệp Hổ cũng không dừng lại, ông vừa chậm rãi đi ra ngoài, vừa lệnh cho quản gia chuẩn bị ngựa.

Quản gia đã dắt ngựa ra từ trước. Thấy vậy, Trần Đan Chu cũng hô người chuẩn bị ngựa cho nàng, "Ta đi cùng phụ thân."

Trần Liệp Hổ nhíu mày: "Con không được đi."

Trần Đan Chu nói: "Phụ thân, con chính là người cầm binh phù đi quân doanh, con đi có lẽ sẽ giải thích được rõ ràng hơn."

Trần Liệp Hổ lắc đầu: "Không cần, chuyện này, để ta nói với Đại vương là được rồi."

Trần Đan Chu lôi kéo ông không chịu buông tay: "Phụ thân, con không phải là đi nhận tội, là con tự mình đi quân doanh, chuyện của tỷ phu cũng là do tự con làm, cho nên con là người hiểu rõ nhất mọi chuyện, để con đi nói với Đại vương là tốt nhất."

Trần Liệp Hổ chần chờ một lúc, thôi cũng được, ông bèn gật đầu với quản gia. Quản gia vội vàng sai người dẫn ngựa cho Trần Đan Chu. Hai cha con vừa ra khỏi nhà, thì thấy rất nhiều người đang vây quanh trước cửa chỉ trỏ.

Lúc nãy, thái giám và Vệ quân rầm rập đến, đã thu hút rất nhiều người đến xem, sau đó họ lại thấy Vệ quân và thái giám hốt hoảng bỏ chạy, hộ vệ Trần gia hùng hổ tuôn ra, khiến mọi người giật nảy mình, ồn ào nghị luận không biết đã có chuyện gì xảy ra.

"Không có gì, không có gì." Quản gia mang người giải tán dân chúng, "Đại vương triệu Thái Phó vào cung."

Trần Liệp Hổ leo lên lưng ngựa dưới sự hỗ trợ của hộ vệ, còn Trần Đan Chu chờ phụ thân ngồi vững vàng mới lên ngựa, siết chặt dây cương nhìn về phía cung thành.

Vì sao, cả nhà bọn họ trung nghĩa lại bị Ngô Vương gϊếŧ chết, còn người nói lời gièm pha hãm hại Ngô Vương lại vẫn có thể sống một cách phong sinh thủy khởi [1].

[1] phong sinh thủy khởi: xuôi chèo mát mái, thuận buồm xuôi gió

Gã Văn xá nhân này tự nhận là trung thành, rồi châm ngòi thổi gió ngăn trở quân tình, chèn ép phụ thân, nhưng khi Lý Lương mang theo binh mã tiến đến, thì gã ta lại là người đầu tiên bỏ trốn, còn lừa gạt viện binh từ ngoài chạy tới thành đô là triều đình đã xông vào, Đại vương đã đền tội, cho nên mọi người cũng đầu hàng đi, nhưng rõ ràng lúc đó Ngô Vương còn chưa có chết mà ---

Ngô vong Ngô Vương chết, nhưng gã ta cũng chẳng mảy may hổ thẹn mà lấy cái chết tạ tội với Ngô Vương, mà nhanh chóng lắc mình trở thành văn thần có công của Đại Hạ, trở thành quan to nhận bổng lộc hậu hĩnh rồi sống vô cùng tiêu diêu tự tại.

Nàng không sợ chết, nhưng vì một vị Vương như vậy, vì một quần thần như vậy mà chết, thì thật sự không đáng.

Nàng gϊếŧ Lý Lương và giành được chuyện đầu nhập triều đình của hắn ta, thì nàng cũng nhất định đoạt đi chuyện gièm pha của Ngô thần đối với Ngô Vương.

Chương 35: Đại Vương

Hai cha con Trần gia dưới sự hộ tống của hộ vệ chậm rãi tiến về vương cung. Trần Liệp Hổ cố ý đi chậm, để cho thái giám có đủ thời gian trở về bẩm báo.

Mặc dù ông kháng chỉ không vào đại lao, nhưng cũng không thật sự xông vào cửa cung. Cho dù Ngô Vương có hoang đường, thì cũng vẫn là vương thượng của ông.

Thái giám dùng tốc độ nhanh nhất tiến cung, vừa lảo đảo vừa khóc sướt mướt tới gặp Ngô Vương: "Đại vương, Trần Liệp Hổ tạo phản rồi."

Ngô Vương mặt trắng hơi mập, sinh ra ở Ngô quốc, vừa sinh đã được làm Vương Thái Tử [1], vì vậy từ nhỏ đã quen xa xỉ, ngang ngược, hơn nữa đã từng bị huynh đệ sát hại trước khi kế thừa vương vị, cho nên tính tình mẫn cảm lại đa nghi.

[1] Vương Thái Tử: trữ quân cho ngôi vương

Ông ta đang gối lên chân Trương mỹ nhân dưỡng thần, thì bị thái giám loạng choạng lao vào, đang bối rối ngồi dậy thì nghe được danh tự của Trần Liệp Hổ khiến ông ta lập tức tỉnh táo lại.

Cái lão già kia ỷ vào thân phận là nguyên lão của Ngô quốc, mà khoa tay múa chân với ông ta, nhưng không thể đến mức tạo phản.

Ông ta hỏi thái giám: "Thái Phó không cho ngươi sắc mặt tốt, có phải lại kháng lại cả vương lệnh hay không?"

Thái giám khóc tu tu kể lại không quên thêm mắm thêm muối, rồi vươn tay chỉ ra bên ngoài: "Lão ta còn mang theo binh mã đến uy hϊếp Đại Vương đấy! Đại vương nhanh điều binh mã đến đây đi!"

Ngô Vương nghĩ đến phải đối mặt với Trần Liệp Hổ, thì vươn tay ấn đầu: "Lại phải nghe lão ta lải nhải cằn nhằn không dứt."

Trương Mỹ Nhân ở bên cạnh sụt sùi khóc lên: "Đều là do nô tì liên lụy Đại vương."

Thấy mỹ nhân khóc Ngô Vương cảm thấy thật sự là đau lòng, vội vàng an ủi: "Đây cũng không phải là lỗi của nàng và phụ thân nàng. Ai bảo Thái Phó muốn cho con của lão đi đánh giặc, giờ con lão chết rồi, ngược lại lại trở thành Cô phải xin lỗi bọn họ."

Lúc này thủ vệ báo Trần Liệp Hổ ở bên ngoài cửa cung cầu kiến, thái giám gấp gáp bò lên phía trước vài bước hô Đại vương: "Nhanh triệu tập cấm quân bắt lão ta đi."

"Tổ phụ của lão ta đã đi theo cha ông Cô từ những ngày đầu đến đất Ngô này. Hơn nữa năm đó Cô bị thương, cũng là do lão trấn giữ mới khiến chư vương không dám lộn xộn." Ngô Vương vừa phiền vừa tức, "Lão đầu này già rồi mà còn không biết cư xử, nhưng Cô lại không thể không nể mặt lão."

Lão già này mệnh còn rất cứng, mãi vẫn không chết, ông ta lại còn phải chăm sóc.

Trần Liệp Hổ chẳng nói gì ngoài việc tình thế có bao nhiêu nguy cấp, muốn điều binh như thế nào khiển tướng như thế nào, thiệt là, Ngô quốc đã có vài chục vạn binh mã, lại có sông Trường Giang, có cái gì phải sợ chứ, huống chi còn có Chu vương Tề vương cùng nhau tác chiến, cứ để cho bọn họ đánh trước, làm tiêu hao binh lực của triều đình, ông ta chỉ việc ngồi làm ngư ông đắc lợi là không phải được rồi sao?

Giống như Văn xá nhân đã nói, mấy tên võ tướng này chỉ thích chiến tranh, e sợ không có cơ hội lập công, một chút chuyện nhỏ đều có thể kêu la động trời.

Cứ nhìn lão gia hỏa Trần Liệp Hổ này coi, nhân cơ hội này, đầu tiên thì đưa nhi tử, sau lại đưa nữ tế, cuối cùng cả bản thân cũng muốn lên chiến trường. Hiện tại lão ta ồn ào phải đánh như thế nào phải phòng thủ như thế nào, chờ sau này lại muốn ồn ào tranh công phong thưởng.

Ngô Vương không muốn nghe lải nhải, nên để cho thái giám đi truyền Văn xá nhân và các đại thần khác cùng nhau tiến đến, đến lúc đó để Trần Liệp Hổ tranh chấp ồn ào cùng bọn họ, như vậy ông ta có thể dễ thở một chút.

Thái giám vội vàng đi truyền lệnh, Ngô Vương lưu luyến chia tay với mỹ nhân. Trương Mỹ nhân lưu luyến nắm ống tay áo của ông ta: "Đại vương còn có thể đến làm thơ yến sau giờ ngọ không? Thi từ bọn họ làm ra đều không bằng Đại vương, Đại vương không đến, làm thơ yến không có ý nghĩa gì hết."

Ngô Vương đồng ý: "Đương nhiên sẽ đến. Tối hôm qua đã làm được một vần thơ hay ở trong mộng, đến lúc đó Cô sẽ ghi ra."

Trương Mỹ Nhân lúc này mới buông tay ra, dựa vào lan can đưa mắt nhìn Ngô Vương rồi mới rời đi.

Trần Liệp Hổ đợi rất lâu ở ngoài vương cung, thì cửa cung mới mở ra, một thái giám khác dưới sự hộ tống của cấm quân, mặt cúi gằm thỉnh Trần Liệp Hổ đi vào. Tiến cung không thể cưỡi ngựa, cho nên Trần Liệp Hổ khập khiễng, tự mình đi vào, Trần Đan Chu theo sát bên.

Thái giám nhìn Trần Đan Chu đi theo, vốn định nói Đại vương chỉ triệu kiến một mình Trần Liệp Hổ, nhưng nghĩ nghĩ thì bản thân cũng không muốn rước lấy phiền phức, cứ để cho Trần Liệp Hổ chọc giận Vương Thượng.

Đây không phải là lần đầu tiên Trần Đan Chu tiến cung. Ngô Vương hiện tại rất ưa thích ca múa, trong nội cung thường thường tổ chức yến tiệc, nữ quyến của nhà Thái Phó là quý nữ đô thành, cho nên mặc dù không có mẫu thân, nhưng nàng có thể đi theo tỷ tỷ dự tiệc.