Nhi tử chết rồi, con rể cũng chết, Trần Liệp Hổ đứng ở trong sảnh, thân hình lảo đảo muốn ngã, cắm trường đao xuống trước người để chống đỡ.
"Trần Đan Chu." Ông quát, "Con có biết tội của mình không?"
Cho dù nữ nhi của ông chỉ còn lại một người này, thì trộm binh phù là tội lớn, ông tuyệt không thiên vị.
"Phụ thân." Trần Đan Chu vẫn không quỳ xuống, mà khẽ nói, "Trước tiên hãy bắt lại Trường Sơn."
Trần Liệp Hổ khẽ giật mình, còn Trường Sơn đang quỳ trên mặt đất thì sắc mặt đại biến, muốn nhảy dựng lên ——
"Lý Lương phản bội Ngô Vương, quy thuận triều đình rồi." Trần Đan Chu nói.
Trước khi Trần Đan Chu lên tiếng, quản gia đứng ở một bên đã có chuẩn bị, vừa nghe được câu này, thì lập tức nhấc chân gạt ngã Trường Sơn vừa mới đứng bật dậy, đè cả người lên, Trường Sơn bị đau kêu lên một tiếng, một chút cũng không thể động đậy.
Trần Liệp Hổ nắm chặt cán đao trong tay: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
Trần Đan Chu tiến lên đưa tay: "Phụ thân, người ngồi xuống trước, rồi hãy nghe con nói." Nàng sợ phụ thân không chịu được đả kích liên tiếp sẽ ngã xuống ——
Trần Liệp Hổ nện trường đao xuống một cái, mặt đất rung chuyển: "Nói!"
Trần Đan Chu nói: "Con gϊếŧ Lý Lương."
Trần Liệp Hổ bịch một tiếng ngã ngồi xuống ghế, mà quản gia cũng không kiềm chế được véo Trường Sơn đang bị ông đè đến xây xẩm mặt mày, ông ngẩng đầu há to mồm không thể tin nhìn vào tiểu cô nương đang đứng trước mặt, Nhị tiểu thư nhà ông? Nhị tiểu thư vừa tròn mười lăm tuổi ——
Trần Liệp Hổ chỉ cảm thấy thế giới quay cuồng, ông nhắm mắt lại, chỉ thốt ra được một chữ "Nói!"
Khi đi trên đường, Trần Đan Chu đã nghĩ kỹ rồi, chuyện của Lý Lương phải nói thật, Lý Lương đã làm ra chuyện ác độc dường này, thì phải để cho phụ thân và tỷ tỷ biết được, chỉ cần mình bịa ra lý do biết được chân tướng là được.
"Chuyện xảy ra vô cùng đột ngột, ngày đó mưa to như trút nước, đột nhiên có một binh lính của tỷ phu đến Đào Hoa Quán." Trần Đan Chu chậm rãi nói, "Hắn từ tiền tuyến trốn về đây, sau lưng còn có truy binh của tỷ phu, mà trong nhà của chúng ta khả năng còn có tai mắt của tỷ phu, cho nên hắn mang theo vết thương chạy đến Đào Hoa Sơn tìm con, hắn nói cho con biết, Lý Lương phản bội Đại vương —— "
Sau đó kể lại mình đã vô cùng khϊếp sợ, không thể tin nổi ra sao, cho nên mới quyết định tự mình đi tìm hiểu. Nàng về nhà dùng mê hương khiến tỷ tỷ hôn mê, quả nhiên phát hiện tỷ tỷ trộm binh phù, nàng cầm binh phù đi tìm Lý Lương, khi đến tiền tuyến lại phát hiện thêm nhiều chứng cớ, sau khi chất vấn, âm mưu của Lý Lương bị vạch trần, hắn ta muốn gϊếŧ nàng, may mắn nàng đã có chuẩn bị, cho nên dùng độc khiến Lý Lương mê mang mà chết, sau đó mới trốn về ——
Phụ thân có thể hỏi Trần Lập, Trần Lập ở cánh trái quân tận mắt nhìn thấy các loại dị thường, nếu như không phải có binh phù hộ thân, thì chỉ sợ con cũng không về được." Cuối cùng Trần Đan Chu nói, "Mà Trần Cường, con gạt hắn không dám nói ra, kỳ thật mấy người bọn hắn đã không rõ sống chết."
Trần Liệp Hổ nghe xong cũng không biết nên nói gì, điều này cũng thật bất khả tư nghị (khó có thể tin được), nhưng nữ nhi cũng không đâu cần phải lừa gạt ông?
"Thân binh báo tin cho con ở đâu rồi?" Ông hỏi.
"Nói với con xong thì hắn chết." Trần Đan Chu yếu ớt nói, đúng vậy, ở kiếp trước nàng đích thật là chết rồi, "Con âm thầm chôn hắn ở trên núi, cũng không dám đánh dấu."
Trần Liệp Hổ nói: "Chuyện quan trọng như vậy, tại sao con lại không nói cho ta biết?"
Trần Đan Chu cúi xuống: "Con vốn không tin, thân binh kia cũng chết rồi. Nếu muốn nói cho phụ thân và tỷ tỷ, thì cũng nên kiểm chứng trước, nếu đúng thì sẽ trì hoãn thời gian, nếu sai thì sẽ đảo loạn quân tâm, cho nên con mới quyết định cầm binh phù mà tỷ phu muốn đi dò xét, không nghĩ tới đây lại là sự thật."
Thân thể Trần Liệp Hổ hơi run rẩy, ông vẫn không thể tin được, thật sự không thể tin được, rằng Lý Lương làm phản? Đó là nữ tế do chính tay ông tuyển chọn, là nữ tế mà ông toàn tâm toàn ý cầm tay chỉ dạy nâng đỡ!
"Lão gia." Quản gia ở bên cạnh nhắc nhở, "Thiệt hay giả, hỏi Trường Sơn thì sẽ biết."
Trần Liệp Hổ tỉnh táo lại, đúng vậy, Trường Sơn là người hầu cận của Lý Lương, nếu Lý Lương làm phản thì sẽ có rất nhiều chuyện cần làm, không thể gạt được người bên cạnh, cũng cần người bên cạnh thay hắn ta làm việc ——
"Lôi xuống!" Ông vươn tay ra chỉ chỉ, "Dụng hình!"
Quản gia kéo Trường Sơn đi xuống, trong sảnh khôi phục sự yên tĩnh, Trần Liệp Hổ nhìn tiểu nữ nhi đứng trước mặt, đột nhiên đứng lên, giữ chặt lấy nàng: "Con vừa mới nói con hạ độc Lý Lương, chính con cũng bị trúng độc, nhanh để cho đại phu nhìn xem."
Nước mắt Trần Đan Chu lăn dài, tránh khỏi tay của Trần Liệp Hổ, quỳ xuống trước mặt ông: "Phụ thân, con gái biết sai rồi."
Trần Liệp Hổ thở dài vươn tay kéo nàng: "Đợi điều tra xong hẵng nói, con đứng lên trước đi."
Trần Đan Chu không đứng dậy, ngược lại lại dập đầu, nước mắt tuôn rơi làm ướt ống tay áo, nàng không phải vì chuyện trước đó, mà nàng là vì chuyện phát sinh sắp tới mà nhận lỗi.
Chương 33: Tâm ýTrần Liệp Hổ cũng không biết vì sao nước mắt của tiểu nữ nhi vẫn cứ chảy dài, nhìn con gái cứ thút thít nỉ non, khiến cho tim ông tan nát.
Nếu như đây toàn bộ đều là sự thật, đối với con gái mới mười lăm tuổi mà nói, thì con bé đã phải thừa nhận bao nhiêu đau khổ chứ. Thiệt là, bây giờ về cơ bản ông đã tin đây đều là sự thật.
Trần Liệp Hổ kéo Trần Đan Chu lên, thỉnh đại phu nhanh tới xem tình hình trúng độc của nàng. Ngày hôm sau, thi thể của Lý Lương cũng được đưa về tới, Trường Lâm cũng bị áp tải về, sau khi bị tra khảo cùng một chỗ với Trường Sơn thì đã lập tức cúi đầu thừa nhận.
Lý Lương đúng thật là đã bị thuyết khách của triều đình thuyết phục, để Trần Đan Nghiên trộm binh phù chính là vì muốn đánh bất ngờ vào Ngô đô (thành đô của nước Ngô).
Cuối cùng, bọn họ khóc lóc kể lể, "Lão đại nhân, công tử nhà chúng ta cũng không còn cách nào khác. Đó là thánh chỉ của Hoàng đế, có nói Ngô Vương phái thích khách ám sát Hoàng đế, Chu vương cùng Tề vương đã xác nhận là do Ngô Vương làm, đây là mưu nghịch, chúng ta chỉ có thể nghe theo lệnh mà thôi."
Trần Liệp Hổ nghe xong, một tay đã vỗ gãy góc bàn: "Thánh chỉ của Hoàng đế căn bản không thể tin!"
Vị Hoàng đế này làm trái với Cao tổ Hoàng đế, tin lời cẩu quan Chu Thanh chuyên dùng tà thuyết mê hoặc người khác kia, có ý đồ đoạt lại đất phong của chư hầu vương, xuất ra đủ các loại thủ đoạn. Trước tiên châm ngòi giữa các chư hầu vương, sau đó lại châm ngòi giữa phụ tử huynh đệ chư hầu vương, gϊếŧ người không bằng triệt tâm [1].
[1] sát nhân tru tâm: ý chỉ gϊếŧ người không bằng vạch trần rồi lên án, tư tưởng, động cơ và mục đích của người đó.
Năm đó đối phó với hai nước Yến Lỗ, vị hoàng đế này vừa khóc lóc vừa ban một thánh chỉ, nói là Yến Lỗ mưu nghịch phái thích khách tới gϊếŧ hắn -- bây giờ lại đối xử với Ngô quốc như vậy.
Trần Đan Chu đứng ở một bên im lặng không nói. Trường Sơn và Trường Lâm không có nói thật, Lý Lương cũng không phải là vừa mới bị triều đình thuyết phục, hơn nữa bọn họ cũng không lộ ra nửa điểm về vị thê tử quận chúa của Lý Lương.
Nhưng nàng cũng không có nói thẳng ra, Lý Lương đã chết, Trường Sơn Trường Lâm cũng không thể thoát được, nên hiện tại chuyện cần làm nhất bây giờ chính là giải quyết chuyện lớn liên quan đến sống chết.
"Có lẽ là tỷ phu thấy triều đình binh mã cường đại, không thể xoay chuyển tình thế, cho nên mới mất đi ý chí chiến đấu." Nàng nhẹ giọng nói, "Lần này đi ra ngoài, trên đường đi, con phát hiện bên ngoài lưu dân khắp nơi, cùng thành đô quả thực là khác nhau một trời một vực, binh mã quân doanh của chúng ta cũng lộn xộn không đoàn kết, nội đấu còn tệ hơn, nếu so sánh với đại quân của triều đình ở bờ bên kia thì -- "
Trần Liệp Hổ một lần nữa vỗ bàn, quát: "Câm miệng!"
Trần Đan Chu cúi đầu không nói.
"Chưa nói đến việc, lời này của con có phải làm tăng chí khí của kẻ địch, diệt nhuệ khí của quân mình hay không, cho dù lời con nói là sự thật." Sắc mặt Trần Liệp Hổ vừa kiên định vừa thâm trầm, "Tướng sĩ Ngô quốc chúng ta không sợ chiến đấu, cho dù chỉ còn lại có một người, dù có phải chết trận cũng sẽ không lui bước, Hoàng đế bất nghĩa, vu oan Ngô Vương ngỗ nghịch, hắn ta mới là kẻ ngỗ nghịch với Cao tổ, đã là cuộc chiến trái với đạo đức lẽ phải, thì Ngô quốc ta phải sợ cái gì chứ!"
Ông đương nhiên biết vì sao Lý Lương lại bị thuyết phục, chẳng phải vì chiếu thư của Hoàng đế gì cả, mà là do bị mê hoặc bởi quyền thế của Thiên Tử mà thôi, xét cho cùng đi theo Thiên tử thì tiền đồ sẽ rộng lớn hơn là đi theo chư hầu vương.
Mà không phải mỗi Lý Lương, quan viên bị dao động tâm trong nước cũng không ít. Cho nên mặc dù triều đình gây loạn, nhưng cho đến nay Đại vương vẫn không hạ lệnh đi đánh đại quân của triều đình, liên tục bỏ lỡ thời cơ chiến đấu
---
Ông nhíu mày nhìn Trần Đan Chu.
"A Chu, con là nữ nhi Trần Liệp Hổ ta, làm sao con có thể nói ra những lời như vậy?"
Trần Đan Chu thấp giọng nói: "Nữ nhi không phải sợ hãi, mà chỉ là do con đã tận mắt nhìn thấy được sự thật, cho nên mới cảm thấy Đại vương đã quá mức kiêu ngạo khinh địch mà thôi."
Trần Liệp Hổ trầm mặc một khắc.
"Triều đình bất ngờ xuất binh, cho nên Đại vương mới nhất thời chưa kịp phản ứng mà thôi." Ông nói, rồi lại vỗ cái bàn đã bị đập vỡ, "Nay quân báo từ các nơi đã tập hợp đầy đủ, Đại vương hiểu rõ thời cuộc, cũng đã thực hành giới nghiêm vào ban đêm, Vương đình (triều đình của chư hầu) cũng đang thương nghị chuyện an trí nạn dân rồi."
Ông nhìn Trần Đan Chu.
"Con không cần lo lắng, lúc bắt đầu tuy bên ta bất lợi, nhưng chỉ cần trên dưới một lòng, thì cho dù thế lực triều đình có lớn, cũng không có thể tùy ý chà đạp được Ngô quốc ta."
Nói đến chiến sự, những người khác đều nói không cần lo lắng, vì đã có tuyến phòng thủ tự nhiên là sông Trường Giang, cho nên không có gì phải sợ, nhưng phụ thân lại không nói như vậy, hiển nhiên trong lòng ông cũng rất rõ ràng, tuyến phòng thủ tự nhiên này căn bản không ngăn được binh mã. Trong lòng Trần Đan Chu vừa đau vừa chua xót, cho dù như thế, phụ thân cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc trách móc Ngô Vương vì đã không nghe theo lời khuyên của ông, chỉ cho rằng do mình thất trách.
Cho dù bị Ngô Vương gϊếŧ oan cũng cam tâm tình nguyện, cho dù bị Ngô Vương diệt tộc cũng chỉ cho rằng là mình sai.
Đây rõ ràng đều là lỗi của chính Ngô Vương, là do Ngô Vương không nghe, không tin phụ thân, là do Ngô Vương e sợ đánh nhau, còn có những thứ nịnh thần kia chỉ muốn thừa cơ đuổi phụ thân ra khỏi Vương đình ---
Lý Lương lừa dối bọn họ, Ngô Vương chèn ép bọn họ, hai mặt Trần thị thụ địch, trở thành tội nhân của Ngô quốc, cũng trở thành tội nhân của triều đình, lên trời không đường xuống đất không cửa, còn sống đã là tội nhân, lúc chết cũng vẫn là tội nhân.
Trần Đan Chu nhìn phụ thân một đầu bạc trắng, nghĩ đến tỷ tỷ đang nằm ở trên giường không biết phải làm sao đối mặt với tin dữ, ca ca đã chết, còn có người thân sau này sẽ bị Ngô Vương diệt môn -- nàng hận, nàng thật sự không cam lòng!
"Lão gia, lão gia." Quản gia vội vội vàng vàng chạy vào, "Đại vương đến tuyên lệnh rồi! Có rất nhiều Vệ quân đến, yêu cầu lão gia giao ra binh phù! Còn muốn nhốt lão gia vào tù!
" Trần Đan Chu cả kinh: "Chuyện gì xảy ra?" Chẳng lẽ chuyện này xảy ra sớm hơn trước? Nàng cũng không có mang theo đại quân gϊếŧ về thành đô mà.
Trần Liệp Hổ đứng dậy, kéo theo bên chân đã bị phế, khập khiễng đi ra ngoài: "Để ta đi xem."
Trần Đan Chu vội vàng đuổi theo, cũng không đỡ ông, vì Trần Liệp Hổ tình nguyện bị người khác cười nhạo là tàn phế, chứ tuyệt đối không cần người khác đỡ.