Năm đó nàng đẻ non, về sau thân thể vẫn luôn không tốt, nguyệt sự cũng không chính xác, cho nên mới không phát hiện.
Trần Đan Nghiên vui mừng thiếu chút nữa lại ngất đi. Mặc dù ngoài miệng Lý Lương không nói, nhưng nàng biết hắn vẫn luôn mong có một đứa con, hiện tại thì tốt rồi, đã được như ý nguyện, nàng muốn đi lễ tạ thần -- thế nhưng, đợi sau khi vui mừng qua đi, nàng nghĩ tới chuyện mình cần làm, cho tay vào trong quần áo sờ, thì không thấy binh phù.
Nàng hôn mê hai ngày, lại bị đại phu khám và chữa bệnh, rồi còn uống thuốc, nhiều vυ" già và nha đầu như vậy, quần áo trên người khẳng định đã bị thay đổi rồi -- cho nên binh phù có phải đã bị phụ thân phát hiện?
Trần Đan Nghiên có chút chột dạ nhìn phụ thân đứng ở bên giường, phụ thân hiển nhiên cũng đang chìm đắm trong niềm vui sướиɠ khi nàng mang thai, cũng không nhắc tới chuyện binh phủ, chỉ ý vị thâm trường nói: "Nếu con thực sự muốn tốt cho Lý Lương, thì hãy ở nhà nuôi tốt thân thể."
Đại phu nói, thân thể của nàng rất suy yếu, chỉ cần hơi bất cẩn sẽ không giữ được đứa bé, nếu như lần này không giữ được, thì nàng cả đời cũng sẽ không có hài tử.
Trần Đan Nghiên bị dọa sợ, vài ngày cũng không dám xuống giường, nhưng nghĩ đến chuyện Lý Lương giao phó, vẫn là không bỏ qua được, cùng Tiểu Điệp lại chạy đến tìm binh phù, không ngờ rằng lại bị phụ thân phát hiện.
Nàng liếc mắt nhìn bên cạnh, cạnh cửa có mép váy của Tiểu Điệp, hiển nhiên là bị phụ thân đánh ngất xỉu rồi.
Trần Liệp Hổ nhìn sắc mặt của nữ nhi, nhíu mày hỏi: "A Nghiên rốt cuộc con muốn làm cái gì?"
Trần Đan Nghiên quyết định nói thật với phụ thân, với tình huống trước mắt nàng không thể tự mình đưa binh phù cho Lý Lương được, chỉ có thể thuyết phục phụ thân, để phụ thân làm điều đó.
"Phụ thân." Trần Đan Nghiên kéo tay áo của Trần Liệp Hổ rồi quỳ xuống, "Người đưa binh phù cho A Lương đi. A Lương nói, chàng có chứng cớ có thể chỉ tội Trương Giám quân, hãy để cho chàng trở về, chưa diệt trừ những thứ ác nhân này, thì người chết kế tiếp chính là A Lương mất."
Đại tướng đóng quân bên ngoài không có chiếu lệnh thì không được hồi đô thành, nhưng nếu có binh phù của Trần Liệp Hổ thì có thể trở về mà không bị cản trở.
Trần Liệp Hổ thở dài, biết nữ nhi vẫn canh cánh trong lòng về cái chết của Đan Dương, nhưng cách nói này của Lý Lương không khả thi chút nào, đây cũng không phải là lời mà Lý Lương nên nói, điều này làm cho ông quá thất vọng rồi.
"Về chuyện của Đan Dương ta tự có suy nghĩ của riêng mình, sẽ không để cho thằng bé chết đi vô ích." Ông trầm giọng nói, "Còn Lý Lương thì con cứ yên tâm, Trương Giám quân đã trở lại Vương Đình, ở quân doanh không có người có thể hại hắn."
Trần Đan Nghiên không chịu đứng lên, rơi lệ, gọi phụ thân: "Con biết lần trước con đã sai khi trộm binh phù, nhưng phụ thân, hãy vì đứa bé này, con thật sự rất lo lắng cho A Lương."
Lần trước? Trần Liệp Hổ khẽ giật mình, có ý gì? Ông đỡ Trần Đan Nghiên dậy, vươn tay nhấc chân của giá bút lên, trống trơn —— binh phù đâu?
"Phụ thân." Trần Đan Nghiên có chút khó hiểu, "Mấy ngày hôm trước con đã trộm cầm đi, không phải người đã lấy về hay sao?"
Thần sắc của nàng tràn đầy khϊếp sợ, sao có vẻ như phụ thân không biết chuyện này?
Trần Liệp Hổ cũng bàng hoàng kinh hãi: "Ta không biết, con lấy lúc nào?"
Trần Đan Nghiên đè bụng dưới: "Vậy binh phù là ai cầm đi?" Nàng kể đầu đuôi câu chuyện đã xảy ra.
Binh phù bị người đánh cắp, đây chính là đại sự, Trần Liệp Hổ đưa tay chỉ vào con gái, nhưng hiện tại trừng phạt cũng không được mà chửi cũng không xong, chỉ đành cao giọng gọi người tra những người đã rời khỏi, nhưng tra đi tra lại, thậm chí cả nhà Lý Lương cũng không có người rời khỏi, ngoại trừ Trần nhị tiểu thư.
Đêm hôm đó Trần nhị tiểu thư đội mưa đến rồi lại đội mưa đi, mang theo mười hộ vệ.
Trần Liệp Hổ cũng biết nhị nữ nhi đã tới, nhưng nàng tính khí rất lớn, lại có hộ vệ hộ tống, Đào Hoa Sơn cũng là tài sản riêng của Trần gia, nên cũng không để ý.
"Lão gia lão gia." Quản gia lảo đảo xông tới, sắc mặt trắng bệch, "Nhị tiểu thư không có ở Đào Hoa Quán, người ở chỗ đó nói, từ khi nàng rời đi vào đêm mưa đó thì cũng không thấy trở về, tất cả mọi người đều cho rằng tiểu thư đang ở nhà ——"
Trần Liệp Hổ nhìn Trần Đan Nghiên quát: "Con nói cái gì với muội muội con rồi hả?"
Trần Đan Nghiên không thể tin được: "Con chưa nói gì cả, con bé gặp con xong liền đi tắm, con còn hong khô tóc cho con bé, nhưng lên giường đã nhanh chóng ngủ thϊếp đi, con cũng không biết là con bé đã rời đi, con ——" nàng lần nữa đè bụng dưới, cho nên binh phù là Đan Chu cầm đi?
Muội ấy đi nơi nào? Hẳn là đi gặp Lý Lương rồi! Nhưng muội ấy làm sao biết được? Trần Đan Nghiên trong nháy mắt có vô số nghi vấn đan xen.
Trần Liệp Hổ tức giận đập bàn: "Con không nói với con bé, chẳng lẽ Lý Lương không nói với con bé?"
Trần Đan Chu từ nhỏ đã coi tỷ tỷ như mẫu thân, sau khi Trần Đan Nghiên kết hôn, Lý Lương cũng trở thành người vô cùng thân cận với con bé, Lý Lương có thể thuyết phục được Trần Đan Nghiên, thì đương nhiên cũng có thể thuyết phục được Trần Đan Chu!
Trần Liệp Hổ tức muốn thổ huyết, thét một tiếng ra lệnh người tới chuẩn bị ngựa. Từ ngoài có người mang theo binh lính tiến vào.
"Lão đại nhân." Người tới thi lễ, rồi ngẩng đầu thần sắc có chút cổ quái, "Đan Chu tiểu thư, cầm binh phù, mang theo binh mã có cờ hiệu của Lý Đại Tướng quân đang trên đường quay về quốc đô, ty chức đến đây bẩm báo một tiếng."
Trần Liệp Hổ sắc mặt khẽ biến, không lập tức cho người bắt lại nghiệt nữ, mà chỉ hỏi: "Có bao nhiêu binh mã?"
Người đến nói: "Cũng không nhiều lắm, nhìn từ xa thì có khoảng hơn ba trăm người." Bởi vì là Trần nhị tiểu thư, còn có binh phù của Trần Liệp Hổ nên một đường không một người tra hỏi, đã sắp đến trước cửa thành, sự tình trọng đại, hắn mới tới bẩm báo.
Trần Liệp Hổ đứng lên: "Đóng cửa thành, dám tới gần, gϊếŧ không tha!" Rồi nắm lấy đại đao đi ra ngoài.
Trần Đan Nghiên sắc mặt trắng bệch: "Phụ thân —— "
Chương 31: Báo cáoBinh mã từ phía trước vọt tới, chặn lại đường đi. Trần Đan Chu cũng không cảm thấy bất ngờ, ôi, phụ thân nhất định rất tức giận.
"Nhị tiểu thư." Quản gia của Trần gia cưỡi ngựa từ trong đó chạy ra, thần sắc phức tạp nhìn Trần Đan Chu, "Lão gia truyền lệnh thi hành gia pháp, xin mời xuống ngựa."
Hai hộ vệ đi theo phía sau ông, trong tay cầm dây thừng, đây là muốn trói nàng rồi tống thẳng vào quân lao sao? Giống như tỷ tỷ lúc trước vậy, mặc dù nàng rất muốn nhận lỗi với phụ thân, nhưng bây giờ không phải lúc, Trần Đan Chu hô: "Mau tránh ra -- tỷ phu chết rồi, ta muốn gặp phụ thân."
Sau khi nàng hô lên những lời này, thì tất cả những người có mặt ở đây đều sửng sốt, tỷ phu, là nói Lý Lương sao? Quản gia sắc mặt khϊếp sợ: "Nhị tiểu thư, người nói cái gì?"
Bởi vì kéo theo thi thể nên đi khá chậm, Trần Đan Chu để Trường Sơn Trường Lâm đi sau, còn nàng thì ra roi thúc ngựa không ngừng trở về trước một bước, cho nên kinh đô bên này còn chưa biết chuyện có quan tài đi theo ở phía sau.
Trần Đan Chu phóng ngựa chạy tới, quản gia tỉnh táo lại sau chút bối rối, nhưng không hề ngăn cản Trần Đan Chu, chỉ hô: "Binh mã không được vào thành."
Trần Đan Chu nhìn về phía sau lưng, Vương tiên sinh mặc áo giáp của Ngô Binh đang nhìn nàng, thần sắc cũng không có gì sợ hãi, mặc dù chỉ cần Trần Đan Chu hô to một tiếng, thì Ngô Binh trước mặt sẽ xâu xé bọn họ.
"Đây là binh của tỷ phu." Trần Đan Chu hô, "Bọn họ biết chân tướng."
Vương tiên sinh dẫn mười mấy người đuổi theo, hô lớn nói: "Chúng ta trở về cùng Nhị tiểu thư, những người khác đợi ở chỗ này."
Quản gia nhìn Trần Đan Chu mang người xông tới, lại nhìn binh mã còn lại không nhúc nhích, thì do dự một chút, đám người Trần Đan Chu như một cơn gió lướt qua ông chạy về hướng thành trì.
"Thất gia." Trần Lập ở trong đó hô to, "Mau trở về, còn rất nhiều chuyện đấy!"
Chuyện Lý Lương chết cũng đã khiến người khác sợ chết khϊếp, lại còn có chuyện gì nữa à? Quản gia vung roi quay người thúc ngựa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy.
Xuyên qua cửa thành, trên đường vẫn phồn hoa náo nhiệt người đến người đi như trước, chỉ có buổi tối là giới nghiêm, còn ban ngày cũng không cấm mọi người đi lại, nhìn một nữ hài tử phóng ngựa bay nhanh lao tới, không hề giảm chút tốc độ nào, trên đường mọi người tránh né loạn thành một đống, khắp nơi đều là tiếng la tiếng kêu sợ hãi còn có cả tiếng mắng chửi.
"Đυ.ng chết ta rồi!" "Ai vậy!" "A, là một tiểu cô nương!" "Là đích tiểu thư nhà Trần Thái Phó!" "Còn có binh mã nữa cơ đấy!" "Đương nhiên đánh không lại rồi, ai dám gây chuyện với ông ấy chứ? Đến cả Trương Giám quân còn bị Trần Thái Phó đánh đến nỗi không dám ra khỏi cửa kia kìa, chậc chậc —— "
Trần Đan Chu phớt lờ tất cả những âm thanh này, vừa đến trước cửa nhà thì nhảy xuống ngựa vọt vào trong. Nàng lập tức nhìn thấy một nam nhân thân hình cao lớn, đầu đầy tóc trắng đứng ở trong nội viện, ông mặc áo giáp, trong tay cầm đao, khuôn mặt già nua uy nghiêm.
Trần Đan Chu lập tức nước mắt trào dâng, hô to một tiếng "Phụ thân ——" rồi nhào vào lòng ôm.
Trần Liệp Hổ bị bất ngờ không kịp chuẩn bị, lảo đảo lùi về sau một bước. Đứa con gái này chưa từng làm nũng như vậy đối với ông, bởi vì ông có đứa nhỏ này khi đã có tuổi, thê tử lại mất, cho nên mặc dù ông nuông chiều tiểu nữ nhi này, nhưng khi ở chung cũng không quá thân thiết. Tiểu nữ nhi được nâng niu mà nuôi lớn, tính tình cũng rất quật cường, đây còn là lần đầu tiên ôm ông ——
Hơn nữa còn là vào lúc này, không phải là nên quỳ xuống thỉnh tội sao? Chẳng lẽ là muốn làm nũng xin khoan dung?
Trần Liệp Hổ dằn lòng kéo tiểu nữ nhi từ trong lòng ra: "Đan Chu, con có biết tội của con chưa!"
Trần Đan Chu ngửa đầu nhìn phụ thân, nàng được đoàn tụ cùng phụ thân rồi, hi vọng lần đoàn tụ này có thể lâu một chút, nàng hít sâu một hơi, đè xuống buồn vui xen lẫn đau khổ do gặp lại sau bao ngày xa cách, chỉ còn lại nước mắt rơi như mưa: "Phụ thân, tỷ phu chết rồi."
Trần Liệp Hổ còn chưa có phản ứng, thì Trần Đan Nghiên vừa đến từ phía sau đã thét lên một tiếng, không thở nổi mà ngã ngửa ra phía sau, may mắn được tỳ nữ Tiểu Điệp gắt gao đỡ lấy.
Trần Liệp Hổ hô to "Mau gọi đại phu!" Tạm thời bỏ qua việc trừng phạt Trần Đan Chu, sau một hồi tất bật an trí cho Trần Đan Nghiên nằm trong phòng, ba vị đại phu cũng một bà đỡ đều ở bên cạnh trông coi.
Từ khi biết được Trần Đan Nghiên có thai, Trần Liệp Hổ một lúc thỉnh hai vị đại phu, cũng tìm cả bà đỡ, tất cả đều được sắp xếp ở luôn trong phủ cho đến khi Trần Đan Nghiên sinh hạ hài tử.
"Tỷ tỷ con có thai." Trần Liệp Hổ nhìn Trần Đan Chu thần sắc phức tạp nói, "Con nói chuyện —— "
Ôi, muốn nàng nói chuyện cẩn thận một chút? Nhưng nếu như Lý Lương thực sự chết rồi, thì nói chuyện cẩn thận còn có ích gì?
Trần Đan Chu nhìn mấy đại phu ở trong phòng: "Cho tỷ tỷ dùng thuốc an thần, để cho tỷ ấy tạm thời đừng tỉnh lại."
Nếu không thân thể thật sự không chịu được.
Trần Đan Chu nhìn Trần Đan Nghiên, tâm tình có chút phức tạp, đứa bé này nên giữ lại hay là không đây? Thôi, loại chuyện này vẫn nên để tỷ tỷ tự mình quyết định vậy.
An trí xong Trần Đan Nghiên, người tìm hiểu tin tức cũng đã trở lại, còn mang theo Trường Sơn, cũng xác nhận thi thể Lý Lương đang ở trên đường.