Chương 26: Thay thế

Trần Đan Chu nhìn đống quân báo, địa đồ chồng chất trên bàn của Thiết Diện Tướng quân mà không khỏi thở dài. Đại tướng quân của triều đình ngồi ngay trong quân doanh của Ngô bài binh bố trận, trận chiến này còn cần đánh nữa không.

Nàng gϊếŧ Lý Lương, nhưng có thể làm thay đổi vận mệnh của Ngô quốc sao? Nếu có thể gϊếŧ được Thiết Diện Tướng quân thì chuyện này còn có khả năng. Nghĩ đến đây, nàng lại nhìn Thiết Diện Tướng quân, trong lòng lại thở dài, chắc chuyện này không thành rồi, nàng không có bản lãnh gì, chỉ biết dùng độc, mà nam nhân đang đứng bên người Thiết Diện Tướng quân lại là cao thủ dụng độc.

"Ta ——" Trần Đan Chu thì thào, cũng không biết làm sao lại đẻ ra một câu, "Nhưng ta có thể làm những gì mà Lý Lương có thể làm."

Thiết Diện Tướng quân sửng sốt, vừa rồi ánh mắt của tiểu cô nương kia rõ ràng là tràn đầy sát ý, giống như nàng muốn gϊếŧ y đến nơi rồi, nhưng không nghĩ tới há miệng nói ra lại nói như vậy, y nhất thời có chút không rõ ý nàng muốn nói.

Trần Đan Chu cũng sửng sốt, nàng thật không ngờ mình lại nói ra những lời này, nhưng sau một khắc ánh mắt của nàng sáng lên, nàng không đổi được vận mệnh diệt vong của Ngô quốc, nhưng có lẽ có thể thay đổi vận mệnh bị tàn sát của Ngô quốc.

Thiết Diện Tướng quân dùng Lý Lương là muốn đánh vào Ngô quốc, mà nàng có thể thay thế Lý Lương làm chuyện này, đương nhiên cũng có thể ngăn cản đào mở đê đập, ngăn chặn phát sinh việc công thành đồ sát.

"Tướng quân!" Nàng hô to một tiếng, tiến lên phía trước, ánh mắt sáng quắc nhìn vào Thiết Diện Tướng quân, "Việc mà các ngài muốn Lý Lương làm, hãy để cho ta làm!"

Thiết Diện Tướng quân bị dọa sợ giật mình, nam nhân đứng bên cạnh như vừa gặp quỷ, cái gì? Là bọn họ nghe lầm, hay vẫn là tiểu cô nương này nổi điên nói mê sảng rồi hả?

"Trần nhị tiểu thư?" Thiết Diện Tướng quân hỏi, "Cô biết cô đang nói gì không?"

Trần Đan Chu gật đầu: "Ta đương nhiên biết, Tướng quân —— Tướng quân ngài họ gì?"

Thiết Diện Tướng quân sửng sốt một lúc, đã thật lâu không ai dám hỏi tính danh của y rồi, y thản nhiên nói: "Chừng nào còn chưa bình định được đại loạn của Chư Hầu Vương Đại Hạ, thì lão phu chừng đó không tên không họ."

Trần Đan Chu cũng chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi. Kiếp trước nàng không biết, kiếp này lại gặp được nên liền thuận miệng hỏi một câu, nếu y không đáp cũng chẳng sao. Nàng nói: "Tướng quân, ta là nói ta sẽ cầm binh phù mang các ngài vào Ngô."

Thiết Diện Tướng quân cười ha hả, lắc đầu đầy ẩn ý với tiểu cô nương trước mặt.

"Trần Đan Chu, nếu cô là một dân chúng bình thường của Ngô, thì lời cô nói vừa rồi ta không hề hoài nghi." Y từng chữ từng chữ đọc tên của nàng lên, "Nhưng cô họ Trần, cha cô là Trần Liệp Hổ, ca ca của cô Trần Đan Dương đã vì Ngô Vương mà hi sinh, mặc dù có Lý Lương, nhưng hắn ta họ Lý không phải họ Trần, cô có biết cô đang làm gì ở đây không?"

"Ta biết, ta đang phản bội Ngô Vương." Trần Đan Chu buồn bã nói, "Ta làm điều giống như Lý Lương mà ta gϊếŧ chết."

Thiết Diện Tướng quân nhìn nàng, ánh mắt thâm thúy sau mặt nạ không thể nhìn thấu.

Trần Đan Chu đứng thẳng người: "Đúng như Tướng quân đã nói, ta là người của Ngô quốc, nhưng đây đúng là thiên hạ của Đại Hạ, ta cũng là con dân của Đại Hạ, bởi vì ta họ Trần, nên ta mới dám làm chuyện này, Tướng quân ngược lại lại không dám dùng người họ Trần sao?"

"Không phải lão phu không dám." Thiết Diện Tướng quân nói, "Trần nhị tiểu thư, chuyện này không hợp tình hợp lý."

Trần Đan Chu buồn bã: "Đúng vậy, kỳ thật trước khi ta nhìn thấy Tướng quân, cũng không nghĩ tới chính mình sẽ nói ra lời này, chỉ là một khi nhìn thấy Tướng quân ——"

Nàng nhìn mặt nạ lạnh như băng của Thiết Diện Tướng quân.

"Đan Chu, thấy được đại thế không thể cản. "

Mặt nạ sắt Thiết Diện Tướng quân ho khan một tiếng, tiểu cô nương này là đang tâng bốc y đó hả? Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch mềm yếu của nàng, đôi mắt sáng trong suốt, ưu thương nhưng lại bình tĩnh —— Chao ôi!!! nếu như là diễn kịch, mới nhỏ như vậy mà đã lợi hại dường này, nếu như không phải diễn kịch, trong nháy mắt đã liền ruồng bỏ Ngô Vương ——."

Bất luận là bên nào, tiểu cô nương này nếu lại lớn lên chút ít thì sẽ càng không tồi, huống chi còn có tướng mạo mỹ nhân, lông mày như Viễn Sơn da thịt thắng tuyết.

Thú vị. Thiết Diện Tướng quân lại có chút muốn cười, thật muốn nhìn xem vị Trần nhị tiểu thư này là có ý gì.

"Được." Y nói, "Nếu như Trần nhị tiểu thư nguyện tuân theo mệnh thiên tử, thì lão phu liền thu nhận."