Chương 24: Ngoài ý muốn

Trần Đan Chu khẽ giật mình, nhìn người nam nhân này, thân hình của y cùng Lý Lương không sai biệt lắm, đang mặc một kiện áo choàng đen, bên dưới là áo giáp nặng nề, y ngẩng đầu lên, dưới mũ giáp là một khuôn mặt tái nhợt ——

Trần Đan Chu giật mình, đưa tay lên che miệng cố gắng nén lại tiếng kinh hô, lui về sau một bước, trừng mắt nhìn gương mặt này —— đây không phải là mặt người thật, mà là một chiếc mặt nạ bằng đồng hoặc bằng sắt, bao trọn khuôn mặt, có kẽ hở lộ ra mắt miệng mũi, thoạt nhìn rất dọa người, nhìn kỹ lại càng dọa người hơn.

"Ngươi!" Trần Đan Chu chấn kinh, "Thiết Diện Tướng quân?"

Tại sao y lại ở chỗ này? Những lời này nàng không có nói ra, nhưng Thiết Diện Tướng quân đã hiểu, trên chiếc mặt nạ bằng sắt nhìn không ra kinh ngạc, nhưng giọng nói khàn khàn lại tràn đầy kinh ngạc: "Ngươi không biết ta ở chỗ này?"

Hắn nhìn đại phu đang đứng trước tấm bình phong, đại phu có chút không kịp phản ứng: "Trần nhị tiểu thư, không phải tiểu thư muốn gặp Tướng quân sao?"

Trần Đan Chu trong lòng như phiên giang đảo hải (dời sông lấp biển), nàng biết Thiết Diện Tướng quân tọa trấn đánh Ngô, mà trên thực tế không chỉ là Thiết Diện Tướng quân, kỳ thật Hoàng Đế cũng đích thân tới.

Cho nên nàng mới nói muốn gặp Thiết Diện Tướng quân, nhưng nàng căn bản không ngờ tới sẽ nhìn thấy y ở ngay tại đây. Nàng cho rằng để gặp được Thiết Diện Tướng quân là phải cưỡi ngựa, rời khỏi quân doanh, đi đến bờ sông, ngồi thuyền, vượt qua Trường Giang, đi đến quân doanh ở bờ đối diện mới gặp được ——

Tại Ngô, lại còn trong quân doanh, ở một nơi cách đại trướng gần như vậy, nàng vậy mà gặp được thống soái của mấy chục vạn đại quân triều đình lần này!?

Trần Đan Chu tim như muốn nhảy ra, hai tai ong ong, nhưng đồng thời lại hít thở không thông, mờ mịt, nản chí ——

Thiết Diện Tướng quân đi lại trong quân doanh như chốn không nguời, vậy mười vạn binh mã của nước Ngô còn có ý nghĩa gì?

"Trần nhị tiểu thư, cô ——?" Đại phu nhìn bộ dáng của nàng, tâm cũng trầm xuống, có khả năng y đã phạm sai lầm rồi, bị Trần nhị tiểu thư lừa dối rồi!

Trần nhị tiểu thư cũng không biết Thiết Diện Tướng quân ở chỗ này, mà y bởi vì lơ là sơ suất mà cho rằng nàng biết —— trời ơi, thật sự là muốn chết quách cho rồi.

Trần Đan Chu nhìn sắc mặt đại phu thì hiểu đã xảy ra chuyện gì, đương nhiên chuyện này nàng sẽ không thừa nhận, càng làm cho bọn họ nhìn không thấu, mới càng có cơ hội.

"Tiểu nữ đúng là muốn gặp Tướng quân." Nàng nói, bình tĩnh nhìn Thiết Diện Tướng quân lần nữa, "Nguyên lai Tướng quân thật sự mang theo mặt nạ sắt."

Thiết Diện Tướng quân đã nhìn ra tiểu cô nương này đang nói dối, nhưng cũng không vạch trần, mà chỉ nói: "Lão phu diện mạo bị hao tổn, không mang theo mặt nạ sẽ hù đến thế nhân."

Trần Đan Chu nói: "Khuôn mặt của Tướng quân vì chiến công hiển hách mà tổn hại, hù đến thế nhân cũng không phải do tướng mạo, mà là uy danh của Tướng quân."

Đây là đang nịnh nọt y sao? Thiết Diện Tướng quân cười ha hả: "Trần nhị tiểu thư thật sự là đáng yêu, trách không được Trần Thái Phó lại nâng niu như trân bảo."

Trần Đan Chu thản nhiên ngồi xuống: "Tiểu nữ có không đáng yêu, thì cũng vẫn là trân bảo của cha."

Thiết Diện Tướng quân nhìn tiểu cô nương tươi đẹp như sắc xuân trước mặt, lần nữa nở nụ cười.

"Cho nên, tin dữ của Trần nhị tiểu thư được gửi về, sẽ khiến Thái Phó đại nhân càng thêm thương tâm." Y nói, "Lão phu cùng Trần Thái phó tuổi tác không sai biệt lắm, chỉ tiếc không có số phận tốt như Trần Thái phó có được con cái, nếu như lão phu ta đây có nữ nhi đáng yêu như Nhị tiểu thư đây, mà chẳng may mất đi, thật sự sẽ bi thống như bị khoét tâm."

Trần Đan Chu nhìn mặt nạ sắt của y, tóc hoa râm, chỗ có con mắt đen thui, phối với giọng nói khàn khàn, thật sự là rất dọa người.

Nàng ngây thơ nói: "Vậy Tướng quân không gϊếŧ tiểu nữ nữa, thì chẳng phải là tốt rồi sao."

Thiết Diện Tướng quân nhìn quân báo đặt ở trên bàn.

"Trần nhị tiểu thư, Ngô Vương mưu nghịch, các ngươi, con dân dưới quyền đều là tội nhân, mà ngươi lại gϊếŧ Lý Lương, làm hỏng mất kế hoạch của ta, ngươi có biết sẽ có bao nhiêu tướng sĩ chết vì chuyện này không?" Giọng nói khàn khàn của y không để lộ chút cảm xúc gì, "Ta vì sao lại không gϊếŧ ngươi? Bởi vì ngươi so với tướng sĩ của ta xinh đẹp như hoa sao?"

Y ngẩng đầu lên, ánh mắt tối đen ở dưới lỗ hổng của mặt nạ rơi lên trên người Trần Đan Chu.

"Dùng kiều nữ trân ái như hoa của Trần Liệp Hổ tế điện tướng sĩ của ta, chẳng phải là chuyện rất tốt sao?"