Chương 22: Hỏi rõ

Đại phu không hoảng không vội, mời Trần Đan Chu đến bàn ở đằng trước ngồi xuống, ánh mắt quét qua quần báo được bày biện ở trên bàn: "Nhị tiểu thư không hổ là nữ nhi của Thái phó, có thể xem hiểu quân báo. Mấy ngày nay Đại tướng quân bị bệnh, đều do Nhị tiểu thư đưa ra quyết định, cũng điều động không ít ở trong quân đâu nhỉ."

Ở đây trong doanh trướng này, hắn giống như là chủ nhân, Trần Đan Chu đưa mắt nhìn, thân binh vốn đang đứng ở trong trướng cũng đã lui ra ngoài, là bị người bên ngoài danh trướng triệu đi, bóng người ngoài doanh trướng lay động rồi tản đi, cũng không có ai xông tới.

Trần Đan Chu cũng không tiếp tục làm hình tượng một tiểu nữ nhi đang cáu giận, nói: "Cũng cần có người quản chứ, ta quản là phù hợp."

Đại phu cười cười, cũng không tiếp tục đề tài này, lấy ra gối chẩn mạch: "Để ta xem cho tiểu thư."

Trần Đan Chu ngồi xuống, thoải mái vươn tay, kéo lên ba chiếc vòng tay vàng, lộ ra mạch ở cổ tay.

Đại phu để ngón tay cẩn thận bắt mạch trong một khắc, thở dài: "Nhị tiểu thư thật sự là quá độc, cho dù muốn gϊếŧ người, cũng không cần liên lụy chính mình chứ." Nói xong lại hít mũi ngửi, mấy ngày nay vẫn luôn có đại phu ra vào, các loại thuốc cũng vẫn luôn được dùng, cả phòng vị thuốc nồng đậm, "Xem ra nhị tiểu thư rất tinh thông việc hạ độc, giải độc thì vẫn còn thiếu một chút, mấy ngày nay cũng có dùng thuốc, nhưng hiệu quả giải độc không tốt lắm."

Hắn cầm bút lên, viết xuống mấy vị thuốc lên quân báo.

"Nhị tiểu thư dùng mấy vị thuốc này, thì độc còn sót lại sẽ được thanh trừ. Nếu không, hiện tại Nhị tiểu thư ỷ vào việc còn nhỏ để chống đỡ, thế nhưng lớn thêm mấy tuổi, những cái khác không nói đến, nhưng chắc chắn sẽ ngày ngày ho ra máu."

Trần Đan Chu nghiêng người nhìn mấy vị thuốc được ghi, "ồ" lên một tiếng: "Tốt, ta đã nhớ." Sau đó cười cười, "Đa tạ đại phu, ta sẽ bảo người trọng thưởng cho ngươi."

Đại phu nghĩ đến lời nói của chủ nhân, lại nhìn nữ hài tử xinh đẹp đáng yêu trước mắt, cảm thấy dưới túi da này đang cất giấu một con quái vật --- tại sao gϊếŧ người xong, bị người phát hiện, còn tuyệt không sợ hãi?

Tất nhiên, cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy người trẻ tuổi làm điều đáng sợ, thế nhưng lần này là nữ hài tử.

"Nhị tiểu thư." Đại phu thu hồi suy nghĩ rối loạn của mình, "Chuyện của Lý tướng quân người biết được bao nhiêu? Đây là ý của Trần Thái phó sao?"

Chuyện của Lý Lương nàng biết rất nhiều, Trần Đan Chu nghĩ ở trong lòng, ngay cả những chuyện sau này của Lý Lương nàng đều biết --- nhưng những sự tình kia rốt cuộc sẽ không phát sinh nữa rồi.

Nàng không trả lời, hỏi: "Ngươi là người của triều đình?" Trong mắt nàng hiện lên sự phẫn nộ, nghĩ đến kiếp trước Dương Kính đã nói, Lý Lương gϊếŧ Trần Đan Dương để thể hiện quy thuận triều đình, điều đó nói rõ lúc đó, thuyết khách của triều đình đã ở bên cạnh Lý Lương.

Là vị thuyết khách này sao? Lý Lương gϊếŧ ca ca là để cho hắn nhìn sao? Trần Đan Chu cắn răng thật chặt, làm thế nào để có thể gϊếŧ chết hắn?

Đại phu nhìn thấy sát ý trong mắt của Trần Đan Chu, trong nháy mắt còn cảm thấy có chút sợ hãi, cũng có chút bật cười, hắn lại bị một đứa bé hù dọa sao? Mặc dù nỗi sợ hãi đã tản đi, nhưng cũng khiến hắn không có tâm tình đối phó.

"Ta tới chính là để nói cho Nhị tiểu thư, đừng tưởng rằng gϊếŧ Lý Lương liền giải quyết được vấn đề." Hắn thu lại gối chẩn mạch, đứng lên, "Cho dù không có Lý Lương, thì trong quân vẫn còn rất nhiều người có thể thay Lý Lương, nhưng người đó sẽ không phải là người. Có kẻ ra tay hại Lý Lương, Nhị tiểu thư cũng theo đó bị ngộ hại, cũng là thuận lý thành chương, Nhị tiểu thư cũng không cần trông cậy vào mười người mà mình mang theo."

Nàng là ỷ vào đánh bất ngờ và thân phận này mới gϊếŧ được Lý Lương, nhưng nếu trong quân thực sự có hơn nửa là người của Lý Lương, lại còn có người của triều đình tại đây, thì cho dù nàng mang theo mười người, lại có binh phù thì chính xác cũng khó có thể đối chọi.

Trần Đan Chu ngồi ở trước bàn cười lạnh nói: "Đương nhiên không chỉ có mười người chúng ta."

Nam nhân đương nhiên cũng nghĩ như vậy, Trần Nhị tiểu thư có thể mang theo người tới, đương nhiên là theo phân phó của Trần Liệp Hổ.

"Nhị tiểu thư muốn nói là còn có thiên quân vạn mã ở phía sau sao?" Hắn khoát khoát tay với nàng, "Nhị tiểu thư, không còn kịp rồi."

Dứt lời ánh mắt thương cảm nhìn vị tiểu cô nương này.

"Nhưng vị thuốc này ta sẽ cho người đưa tới cho Nhị tiểu thư, có chết thì cũng nên có một thân thể tốt."

Không phải hắn đang uy hϊếp nàng, mà hắn chỉ đang nói sự thật. Trần Đan Chu toàn thân rét lạnh, cho dù nàng là nữ nhi của Trần Thái phó, ở trong quân doanh hỗn loạn này, trước đại thế của triều đình, nàng yếu đuối không chịu được một kích, giống như ca ca của nàng, nói chết là chết, đã chết thì chính là đã chết.

Kiếp này, nàng chỉ gϊếŧ Lý Lượng, lại liền chết đi sao?

Trần Đan Chu nắm chặt tay, móng tay đâm rách lòng bàn tay.

"Đợi đã." Nàng hô, "Ngươi là người của triều đình?"

Đại phu quay đầu lại, muốn để tiểu cô nương hiểu rõ mà chết đi, "Đúng, là ta."

Hắn nói xong câu này thì đợi tiểu cô nương chửi ầm lên để phát tiết sự phẫn nộ, nhưng Trần Đan Chu cũng không hề la lối.

"Ta muốn gặp Thiết Diện Tướng quân." Nàng nói, "Ta có lời muốn nói với ngài ấy."