Đối với binh tướng nước Ngô, từ khi lập nước đến nay, bọn họ đều là binh mã của Ngô vương, do chính Cao tổ Hoàng đế hạ chỉ, cho nên bọn họ đầu tiên là binh lính của Ngô vương, sau mới là binh mã của Đại Hạ.
Nếu như triều đình cùng Ngô vương đối chiến, bọn họ đương nhiên là vì Ngô vương có chết cũng không hối tiếc.
Trần Đan Chu làm dấu xuỵt ngăn tiếng của hắn lại: "Ở đây không biết có bao nhiêu tâm phúc, cũng không biết có bao nhiêu người của triều đình."
Hèn chi tiểu thư vẫn luôn dặn dò muốn hắn tự mình tìm ra người tin cậy nhất, Trần Cường nắm tay siết chặt, quân doanh này có năm vạn binh tướng, mà bọn họ chỉ có bốn người ------
Trần Cường nghĩ đến một việc: "Nhị tiểu thư, để cho Trần Lập cầm binh phù nhanh chóng quay lại đi."
Trần Đan Chu lắc đầu, trên khuôn mặt yếu ớt lộ ra một nụ cười khổ: "Bên kia đã nằm trong khống chế của Lý Lương, chúng ta cần có người ở bên đó, nếu không người của Lý Lương mà phá đê thì -----"
Hồng thủy liền như thiên quân vạn mã san bằng quốc đô, mặt của Trần Cường cắt không còn một hột máu, so với tiểu cô nương còn muốn trắng hơn. Ngô quốc cho dù có vài chục binh mã, cũng không ngăn được hồng thủy, một khi thực sự phát sinh chuyện này, Ngô quốc chắc chắn thây ngang khắp đồng.
"Lý cô ----- Lương, sẽ không phát rồ đến như vậy chứ?" Hắn thì thào.
Hắn đương nhiên sẽ, Trần Đan Chu im lặng.
"Tiểu thư." Trần Cường vực lại tinh thần nói, "Người của chúng ta quá ít, tiểu thư người ở chỗ này quá nguy hiểm."
Đáng lẽ ra nên mang nhiều người tới.
Trần Đan Chu nói: "Nếu như chúng ta nhiều người hơn, thì ngược lại căn bản không tiếp cận được Lý Lương, lần này ta có thể thành công, là bởi vì hắn đối với ta không hề phòng bị, mà sau khi ta thành công thì có thể lợi dụng hắn để khống chế thế cục."
Còn Trần Lập bên kia thì phải có binh phù của phụ thân mới làm việc được.
Trần Cường gật đầu, ánh mắt nhìn Trần Đan Chu nhiều hơn một tia khâm phục, cho dù những thứ này là do lão đại nhân an bài, nhưng Nhị tiểu thư mới mười lăm tuổi, đã có thể làm sạch sẽ lưu loát như vậy, không hổ là nữ nhi của lão đại nhân.
Mặc dù thiếu gia đã mất đi, nhưng Nhị tiểu thư cũng có thể gánh vác được y bát của lão đại nhân.
Trần Đan Chu nhìn Trần Cường thì hiểu được suy nghĩ của hắn, thở dài một tiếng, phụ thân còn có y bát, nhưng Đại Hạ về sau lại không còn Ngô quốc.
"Hiện tại Lý Lương trúng độc hôn mê, nhiều nhất có thể chống đỡ được năm ngày." Nàng nói khẽ, "Trong vòng năm ngày này chúng ta phải khống chế càng nhiều binh mã càng tốt, để ổn định được đại quân."
Trần Cường lên tiếng đáp ứng: "Nhị tiểu thư, ta đây liền đi nói với bọn họ, chuyện kế tiếp cứ giao cho chúng ta."
Trần Đan Chu nói: "Các ngươi nhất định phải cẩn thận làm việc, mặc dù tâm phúc của Lý Lương chưa hoài nghi chúng ta, nhưng đương nhiên là đang nhìn chằm chằm."
Trần Cường một gối quỳ xuống ôm quyền nói: "Tiểu thư yên tâm, đây là binh mã Thái phó đã nuôi vài thập niên, mới đến tay Lý Lương ngắn ngủi hai ba năm, hắn không có khả năng nắm hết trong tay."
Trần Đan Chu gật đầu: "Ta là nữ nhi của Thái Phó, muội muội của thê tử Lý Lương, ta thay thế Lý Lương tọa trấn, cũng có thể trấn giữ cục diện."
Trần Cường thi lễ: "Tiểu thư bảo trọng, ta đi đây."
Sau khi Trần Cường rời khỏi, Trần Đan Chu ngồi bên giường nắm chặt tay, nàng không biết mình có làm đúng không, làm như vậy có thể hay không thay đổi chuyện kế tiếp, nhưng cho dù có như thế nào, thì Lý Lương đều phải chết!
Ít nhất thì vận mệnh của Lý Lương, đã thay đổi.
Nàng ngồi ở bên giường, trông coi Lý Lương sắp biến thành thi thể, vui vẻ nở nụ cười.
. . . . .
. . . . .
Quân doanh năm vạn binh mã trải rộng trên một vùng đất rộng lớn, tại một doanh trướng khác trong quân, có tiếng cười phát ra.
Đó là một giọng nam khàn, già nua, yết hầu như bị cái gì đó lăn qua.
Hắn cười hỏi: "Lý Lương trúng độc? Vậy mà các ngươi không biết là ai làm hay sao?"
Ánh sáng trong doanh trướng lờ mờ, một nam nhân mặc áo giáp có áo choàng đằng sau đang ngồi trước án, che khuất trong bóng tối.
Có ba người đứng ở trước mặt hắn, một nam nhân trong đó ngẩng đầu lên, lộ rõ khuôn mặt, hóa ra chính là Phó tướng của Lý Lương, Lý Bảo.
"Vâng." Hắn nói, thần sắc ngưng trọng có chút sợ hãi, "Chúng ta đang điều tra ai là người đã ra tay, sự tình tới qua đột ngột, Trần nhị tiểu thư vừa tới ------"
Giọng nam nhân khàn khàn lại lần nữa nở nụ cười: "Đúng vậy. Trần nhị tiểu thư vừa tới, Lý Lương liền trúng độc, đương nhiên là do Trần nhị tiểu thư ra tay rồi."
Trần nhị tiểu thư? Lý Bảo khẽ giật mình.
"Các ngươi cho rằng tiểu cô nương mười lăm tuổi sẽ không dám gϊếŧ người sao?" Nam nhân duỗi một ngón tay trước mặt họ rồi lắc lắc, "Đừng xem nhẹ bất kỳ một hài tử nào."