Chương 18: Chất vấn

Trần Đan Chu nhìn bọn họ, hàm răng nhỏ cắn chặt môi dưới, hô lên: "Tại sao lại không có khả năng? Ca ca ta là bị hại chết ở trong quân! Hại chết ca ca ta, hiện tại lại muốn hại tỷ phu, nói không chừng còn muốn hại cả ta, nếu không tại sao ta vừa mới đến tỷ phu đã xảy ra chuyện!"

Nghe nàng nói như vậy, năm người hộ vệ của Trần gia chặt chẽ vây quanh Trần Đan Chu.

Chúng phó tướng trong trướng nghe đến đó thì vực lại tinh thần, có chút dở khóc dở cười, đúng là tiểu hài tử bị dọa đến hồ đồ rồi, không nói đạo lý. Ài, vốn cũng không trông cậy vào một nữ hài tử mười lăm tuổi biết giảng đạo lý.

"Nhị tiểu thư." Một phó tướng hơn bốn mươi tuổi nói, "Chắc người cũng nhận ra ta, ta là tham tướng dưới trướng Thái Phó, Lý Bảo. Mạng của ta là do Thái phó cứu, nếu như có người muốn hại người của Thái phó, ta là người đầu tiên gϊếŧ hắn."

"Đúng vậy đấy, Nhị tiểu thư, người đừng sợ hãi." Phó tướng khác trấn an, "Ở đây hơn phân nửa là bộ hạ của Thái phó."

Hắn nói đến đây thì vành mắt đỏ lên.

"Đan Dương thiếu gia chết đi, chúng ta cũng rất đau lòng, mặc dù ---"

Mặc dù Đan Dương thiếu gia chết đi không bị Đại vương cho rằng là do nhân họa, nhưng trong lòng bọn họ tỏ tường là có chuyện gì xảy ra.

"Chúng ta nhất định sẽ báo thù cho Đan Dương thiếu gia."

Trần Đan Chu biết ở đây hơn phân nửa đều là bộ hạ của Trần Liệp Hổ, nhưng còn một bộ phận là không phải. Binh quyền của phụ thân đã bị tước nhiều năm, binh mã xứ Ngô đã sớm chia năm xẻ bảy, hơn nữa, nàng ngước mắt đảo qua từng người trong phòng, cho dù ở đây có hơn một nửa là bộ hạ của Trần Liệp Hổ, nhưng bên trong một nửa cũng đã biến thành bộ hạ của Lý Lương rồi.

Ồn ào đến đây cũng không sai biệt lắm, ngược lại tiếp tục náo loạn thì sẽ thành khéo quá hóa vụng. Trần Đan Chu hít mũi một cái, nước mắt lại đọng nơi vành mắt: "Tỷ phu có thể trị được sao?"

Người trong lều tâm trạng đều nặng nề.

"Nhị tiểu thư, người yên tâm." Phó tướng Lý Bảo nói, "Chúng ta sẽ đi tìm đại phu tốt nhất."

Cả đám muốn cất bước, Trần Đan Chu lại một lần nữa lên tiếng ngăn cản "Chậm đã."

Trời, hài tử thật sự quá khó chơi rồi, mọi người có chút bất đắc dĩ.

"Lý phó tướng, ta cảm thấy chuyện này không nên để lộ ra." Trần Đan Chu nhìn hắn, nước mắt đọng trên hàng mi thật dài rung rung, nhưng tiểu cô nương lại cố gắng tỉnh táo kiềm chế để cho chúng không rơi xuống, "Nếu tỷ phu là do người làm hại, thì kẻ gian chắc chắn còn ở trong quân, một khi để người biết tỷ phu trúng độc, gian kế thực hiện được, bọn họ chắc chắn sẽ muốn gây ra một trận hỗn loạn."

Đúng là như vậy, mọi người trong lều đều có chút rùng mình. Ánh mắt Trần Đan Chu xẹt qua, quả nhiên không có gì bất ngờ mà phát hiện được thần sắc khác thường của một số người --- trong quân quả là có mật thám của triều đình, mật thám lớn nhất chính là Lý Lương, về chuyện này tâm phúc của Lý Lương tất nhiên là biết.

Nàng rũ mắt, lấy tay đè lên mũi, khiến cho giọng nói nghẹn lại.

"Trước khi tỷ phu tỉnh lại hoặc phụ thân bên kia biết tin, có thể giấu được bao lâu thì giấu bấy lâu."

Mấy người Lý Bảo liếc mắt nhìn nhau, thấp giọng trao đổi vài câu, ánh mắt nhìn Trần Đan Chu cũng nhu hòa đi một chút: "Được. Nhị tiểu thư, chúng tôi biết phải làm sao rồi, người yên tâm."

Trần Đan Chu nhìn bọn họ: "Vừa vặn ta bị bệnh phải xin đại phu uống thuốc, nên có thể nói là cho ta, tỷ phủ cũng bởi vì phải chiếu cố ta cho nên tránh gặp những người khác."

Mấy người Lý Bảo gật đầu, lại nghiêm nghị nói với thân binh trong trướng: "Các ngươi bảo vệ tốt đại trướng trong quân, hết thảy đều nghe theo dặn dò của Nhị tiểu thư."

Đám thân binh đồng thanh đáp lại, lúc này mấy người Lý Bảo mới vội vã đi ra ngoài. Ngoài trướng quả nhiên có không ít người đến hỏi thăm, nhưng đều bị bọn họ đuổi đi.

Trần Đan Chu ngồi ở trong trướng, nhìn Lý Lương hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, lấy chăn mỏng đắp kín cho hắn, nhếch nhếch khóe môi, Lý Lương không thể tỉnh lại, nhiều nhất năm ngày sau liền hoàn toàn chết đi.

Nàng cúi người kề sát bên tai Lý Lương nói: "Tỷ phu, ngươi yên tâm, nữ nhân kia cùng nhi tử của ngươi, ta sẽ tiễn bọn họ lên đường cùng với ngươi."

Nước mắt chảy xuống từ hai mắt nhắm chặt của Lý Lương, Trần Đan Chu đưa tay thay hắn lau đi.