Trần Đan Chu dõi theo hắn, nhìn hắn tỏ vẻ kinh hỉ, nhưng trong mắt lại rất bình tĩnh, cũng không có kích động khi nghe tin cuối cùng sẽ có con sau bao mong đợi.
Nàng cúi đầu nhìn khí thuốc lượn lờ bay từ trong lò.
Lý Lương dừng chân nhìn Trần Đan Chu: "Cho nên tỷ tỷ muội mới cử muội đến báo cho ta tin tức tốt này?"
Trần Đan Chu muốn nói gì đó, nhưng tỳ nữ đứng ngoài trướng báo thuốc đã sắc xong, Lý Lương để nàng ta đi vào, cuộc nói chuyện tạm gián đoạn.
Trần Đan Chu bưng lấy, từng ngụm uống thuốc xong, thì ngáp một cái: "Tỷ phu, ta cực kỳ mệt mỏi."
Lý Lương thuận đà nói: "Được rồi, muội mau ngủ đi, ngủ một giấc thật ngon." Hắn quay người định rời đi, lại bị Trần Đan Chu gọi lại.
"Tỷ phu." Trần Đan Chu nói, rồi nhìn xung quanh, "Một mình một người ngủ ở chỗ này ta sợ lắm, huynh ở đây trông cho ta ngủ được không."
Lý Lương bật cười, Trần Đan Chu tuy nói là lớn gan, nhưng đây cũng là lần đầu tiên rời nhà sau khi lớn lên.
"Được." Hắn nói, "Vừa vặn có quân vụ, ta sẽ ở đây xử lý những việc này và ở lại với muội."
Trần Đan Chu lúc này mới gật đầu lộ ra nụ cười.
Tỳ nữ hầu hạ Trần Đan Chu nằm xuống rồi lui ra, Lý Lương dặn dò thân binh giữ yên lặng, không được quấy nhiễu Nhị tiểu thư, lại quay đầu nhìn nữ hài tử nằm không nhúc nhích trên chiếc giường nhỏ đằng sau bình phong, đã có tiếng ngáy nhỏ truyền đến --- tiểu cô này thực sự cực kỳ mệt mỏi, hắn cười cười, ra hiệu cho thân binh lui ra, trong lều an tĩnh lại.
Lý Lương dập chiếc đèn bên này, đi trở về bàn ngồi xuống, lật xem địa đồ và công văn, lông mày bất giác nhăn lại, tại sao Trần Đan Chu lại tới? Là Trần Đan Nghiên để cho nàng tới đây sao?"
Nếu quả thật Trần Đan Nghiên có thai thì đúng là nàng ấy quá muốn hài tử, chắc chắn sẽ không bôn ba đường dài mà tới đây, nhưng nói không chừng ---
Lý Lương cảm thấy, nếu so hài tử với hắn, thì có lẽ Trần Đan Nghiên sẽ càng để ý tới hắn hơn.
Thế nhưng cũng có khả năng là Trần Đan Nghiên thuyết phục Trần Đan Chu.
Vì để báo thù cho huynh trưởng nàng đã náo loạn đòi tới đây, nên đem việc này giao cho nàng làm, cũng không phải không có khả năng.
Trần Đan Chu là đối tượng tốt để thuyết phục, việc trộm ấn tín của phụ thân, đối với một hài tử mà nói, dễ dàng hơn so với một người trưởng thành, dù sao, tuổi càng nhỏ, thì càng không biết nặng nhẹ.
Thế nhưng tại sao nàng lại không đề cập đến việc này? Vì quá mệt mỏi, hay vẫn có ý định gì khác? Vật ở nơi nào?--- Lý Lương nhìn về phía bình phong, có nên lục soát thân thể nàng hay không?
Thôi bỏ đi, làm vậy sẽ khiến nàng thức giấc.
Cũng không gấp, đợi nàng tỉnh rồi nói sau.
Lý Lương hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm trạng, nhưng đột nhiên ngực co thắt đau đớn khiến hắn chút nữa thì nôn ra, hắn không khỏi lấy tay đè ngực, đã xảy ra chuyện gì? Hắn từ từ hít sâu một hơi, hết thảy lại như bình thường.
Lý Lương tự giễu cười cười, ài, hắn cũng rất mệt đấy. Hắn cúi đầu xuống xem địa đồ, mưa đã liên tục đổ xuống mấy ngày qua, Chu Đốc Quân bên kia cũng đã an bài xong xuôi, cho dù không có binh phù, cũng có thể bắt đầu hành động ---- Lý Lương lần nữa thấy rạo rực trở lại, rất nhanh toàn bộ Ngô quốc sẽ trở thành bàn đạp để hắn thăng chức.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ có lư hương ngẫu nhiên phát ra tiếng nổ lách tách, khí thuốc lượn lờ.
Lý Lương xem vô cùng chăm chú, nhưng thời gian dần trôi qua, đầu của hắn từ từ rũ xuống, đột nhiên hắn lại ngẩng lên, ánh mắt của hắn có chút đờ đẫn, dùng sức lắc lắc đầu, thần sắc thanh tỉnh một khắc, nhưng không bao lâu sau lại rũ xuống. Sau vài ba lần như thế, thì đầu hắn lại rũ xuống, lần này thì không còn nâng lên nữa, mà cúi càng ngày càng thấp, cuối cùng phịch một tiếng, ngã sấp nằm bất động trên bàn.
Trên giường nhỏ, Trần Đan Chu đang ngủ yên bỗng mở mắt, xuyên qua bình phong mỹ nhân nhìn thấy Lý Lương đang nằm sấp trên bàn, trên mặt hiện lên nụ cười. Nàng dùng tay che miệng lại, nôn ra khí ứ ở trong miệng, sau đó buông tay, trong lòng bàn tay đẫm máu.
Hai vị thuốc kia trộn lẫn với nhau rồi đem đi đốt sẽ tạo ra độc tính cực mạnh, nàng đã uống giải dược, mà vẫn bị nôn ra máu.
Nhưng thực sự là đáng giá, Trần Đan Chu lau máu dính bên khóe miệng, Lý Lương rốt cuộc sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Ở kiếp trước, nàng đợi mười năm mới gϊếŧ được Lý Lương, lần này, nàng muốn hắn ngay lập tức phải chết.