Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hỏi Đan Chu

Chương 10: Về nhà

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trần Đan Chu cũng không quan tâm đây có phải là mộng hay không, cho dù là mộng, nàng cũng sẽ cố gắng hết sức mình đi làm việc này.

Lao nhanh về phía trước, xa xa thấp thoáng đã có thể thấy được thành trì vô cùng to lớn, như là hoa đăng lưu ly dưới màn mưa.

Đây chính là Bất Dạ Thành của Ngô Quốc.

Mặc dù mấy chục năm vừa qua, đầu tiên là loạn ngũ quốc, rồi giờ lại đến tam vương thanh quân trắc[1], triều đình đã vấn tội tam vương tội danh mưu phản, không có lấy một ngày an bình, nhưng đối với Ngô Quốc, cuộc sống an ổn cũng không bị ảnh hưởng.

[2] thanh quân trắc: đề cập đến việc thanh trừ kẻ thân cận, kẻ xấu bên cạnh nhà vua, thường chỉ là một động thái nhưng luôn được lấy làm lý do để phiến quân làm phản. Trong truyện là chư hầu tam vương lấy cớ thảo phạt Ngự sử đại phu Chu Thanh bên cạnh Hoàng đế để ra quân. Xem chương "mở đầu" để biết thêm chi tiết.

Những thứ chiến loạn kia không hề có can hệ gì với bọn họ, Ngô quốc có lạch trời[2] Trường Giang, đóng quân ở cửa sông, cho nên chắp cánh cũng không thể bay lọt, những đội quân lẻ tẻ có tới thì cũng rất nhanh bị đánh đuổi ----- mặc dù nhi tử của Trần Thái Phó chết trận, nhưng đánh trận chết người là điều thường tình, chỉ có thể trách nhi tử của Trần Thái phó vận khí không tốt.

[2] lạch trời: lạch sâu tự nhiên ngăn cách giao thông trên sông

Bởi vì đại quân của triều đình đang tới gần, nên từ mấy ngày trước, dưới sự thỉnh cầu mạnh liệt của phụ thân Ngô Vương đã hạ lệnh cấm đi lại vào ban đêm, vì thế rước lấy rất nhiều oán trách.

Dân chúng thì oán trách sinh hoạt không tiện, đám quan chức thì lại oán trách có thể dẫn đến hỗn loạn trong dân chúng. Ngô Vương nghe lời oán trách thì thấy có chút hối hận, có lẽ mấy ngày tới sẽ mở lại chợ đêm, để cho mọi người khôi phục lại sinh hoạt trước đây----

Binh mã của triều đình thì có gì phải sợ? Hoàng Đế chỉ có trong tay mười quận, số lượng binh mã nuôi được còn chẳng nhiều bằng một nước chư hầu, huống chi còn có Chu Quốc và Tề Quốc cùng nghênh chiến với triều đình.

Tóm lại không một ai nghĩ rằng triều đình lần này có thể thật sự đánh tới, càng không nghĩ đến tất cả đều phát sinh vào mười mấy ngày sau, đầu tiên là đại hồng thủy bất ngờ xảy ra, khiến Ngô quốc lập tức lâm vào hỗn loạn, vài chục vạn binh mã ở trước hồng thủy không chịu nổi một kích, tiếp đến là thủ phủ bị công phá, Ngô Vương bị gϊếŧ.

Trần Đan Chu hít sâu một hơi, mưa gió không ngừng xối vào người, khiến nàng liên tục ho khan.

"Tiểu thư!" A Điềm lớn tiếng hô, "Sắp tới rồi."

Trần Đan Chu nhìn về phía trước, thế giới như ngọc lưu ly đã gần ngay trước mắt, cửa thành đóng chặt cũng được, cấm đi lại ban đêm cũng thế, đối với hộ vệ Trần gia mà nói, thì đều không đáng kể.

Bọn họ tiến lên gọi cửa, nghe được là người của nhà Thái phó, thủ vệ hỏi cũng không hỏi, đã cho qua.

Trần Đan Chu tức giận, muốn quát mắng thủ vệ, các ngươi chính là thủ thành như vậy sao? Nhưng lại thấy bi ai trong lòng, nàng quát mắt thì có tác dụng gì, bởi vì Ngô quốc có lợi về địa thế, vài chục năm đều mưa thuận gió hòa, dễ thủ khó công, quốc khố dồi dào lại nhiều binh lính, nên từ trên xuống dưới lười biếng thành tính.

Nàng nắm chặt dây cương, phi nước đại trong cơn mưa gió chạy về nhà, nhà nằm ngay phụ cận cung thành ---- Đúng, nơi đó sau này chính là phủ Tướng quân của Lý Lương ở kiếp trước.

Trần gia toàn gia bị diệt, tòa nhà cũng bị đốt đi, sau khi Hoàng Đế dời đô liền cho người xây dựng lại, rồi ban cho Lý Lương làm phủ đệ.

Khi đoàn người Trần Đan Chu gần về tới, thì đã có hộ vệ từ đại trạch Trần gia đi ra ngoài tra xét, nhìn thấy đúng là Trần nhị tiểu thư đã quay trở lại, thì giật nảy mình.

"Nửa đêm nhớ nhà?"

"Nhị tiều thư lần này mới rời đi ba ngày, đã biết nhớ nhà thật đúng là lần đầu tiên đó."

Bọn hộ vệ canh cửa thì thầm nói nhỏ, hạ nhân gác cổng của Trần gia kinh ngạc, nhìn Trần Đan Chu toàn thân ướt đẫm nhảy xuống ngựa.

Trần Đan Chu nhìn trạch viện trước mắt, nào có phải nàng đi ba ngày đã trở lại, mà là nàng đi mười năm rồi mới trở lại.

"Lão đại nhân vừa mới ngủ---" Quản gia nghênh đón, "Có muốn gọi ngài ấy dậy không ạ?"

Mặc dù quấy rấy lão đại nhân vào lúc đêm khuya thì có vẻ không tốt với thân thể cho lắm, nhưng nếu như nữ nhi vì tưởng niệm phụ thân mà chạy suốt đêm về nhà, thì tâm tình của lão đại nhân khẳng định sẽ vô cùng vui vẻ.

Hiện tại việc cần làm nhất không phải là gặp phụ thân, Trần Đan Chu nhanh chóng rảo bước đi vào, hỏi: "Tỷ tỷ đâu?"

Trần Thái phó có hai nữ nhi, trưởng nữ Trần Đan Nghiên đã xuất giá, cùng Lý Lương ở một tòa phủ đệ khác cuộc sống trôi qua vô cùng tốt đẹp, lại ở ngay bên trong thủ phủ, nên lúc nào cũng có thể quay trở lại nhà mẹ đẻ, cũng thường đón Trần Đan Chu đến chơi, nhưng với tư cách là nữ nhi đã xuất giá, nàng cũng rất ít khi trở về.

Vậy mà Nhị tiểu thư lại biết Đại tiểu thư đã trở lại. Xế chiều ngày hôm nay, Đại tiểu thư mới quay trở lại. Quản gia cũng vô cùng kinh ngạc, vội nói: "Nghe nói Nhị tiểu thư đi Đào Hoa Quán, nên Đại tiểu thư lo lắng nên đã quay trở lại nhìn xem."

Trần Đan Chu trong lòng thở dài, tỷ tỷ không phải lo lắng cho phụ thân, mà là đến trộm ấn tín của phụ thân mà thôi.

"Ta đi gặp tỷ tỷ." Nàng sải bước nhanh đi vào bên trong.

Ánh đèn dầu chập chờn trong cơn mưa lớn, có một đoàn người đi ra nghênh đón.

"A Chu!" Một giọng nữ xuyên qua màn mưa truyền tới, "Muội tại sao lại trở lại?"

Trần Đan Chu nhìn về phía trước, có một mỹ nhân cao gầy mặc áo trắng dưới ánh đèn mờ chập chờn từ dưới bóng cây trong mưa chậm rãi đi tới.

Trần Đan Chu kinh ngạc nhìn một lúc, rồi chạy nhanh tới gần nàng.

"Tỷ tỷ!"

Nàng bổ nhào qua, nước mưa trên người, nước mắt trên mặt toàn bộ đều vẩy vào trong ngực mỹ nhân áo trắng, cảm nhận vòng ôm ấm áp dịu dàng mềm mại của tỷ tỷ.

Tâm nguyện của nàng là đoàn tụ cùng người nhà ở dưới Hoàng Tuyền, nhưng thật không ngờ còn có thể trở về dương gian đoàn tụ với người nhà vẫn đang còn sống.
« Chương TrướcChương Tiếp »