Hoa Triệt không rời đi, mà giơ một tay lên, uốn cong thành nửa trái tim, tiếp tục dùng tiếng Thần Châu hỏi:
"Chúng ta có thể chụp một tấm ảnh cùng nhau không?"
Những người xung quanh không hiểu cuộc đối thoại bí mật của Hoa Triệt, tất nhiên không thể ngờ rằng người nghệ nhân vốn chỉ thụ động đáp ứng yêu cầu của khách này đang liên tục chủ động mời một vị khách tương tác.
Cậu mang theo nụ cười đặc trưng, từ đầu đến cuối không để lộ chút sơ hở nào.
Bùi Dục không có lý do gì để từ chối yêu cầu đơn giản này, cầm điện thoại lên, bắt chước Hoa Triệt, dùng tay làm nửa trái tim, đưa tay lại gần.
Ngay khi hắn tiến lại gần, Hoa Triệt đã nắm lấy tay hắn, dẫn về phía cổ mình, để Bùi Dục nắm lấy cần cổ mảnh khảnh của cậu.
"Ưʍ..."
Hoa Triệt khẽ nhíu mày, đôi lông mày thanh tú cong lên như nét bút thủy mặc, tựa hồ đang chịu đựng cơn đau từ việc bị siết cổ.
Đôi mắt trong veo bỗng phủ một tầng sương mù mong manh, làm cho hốc mắt ửng lên màu đỏ e ấp như hoa đào mới nở.
Cậu cụp mi mắt dài cong vυ"t, khóe môi hé lên một nụ cười mập mờ. Chiếc cằm nhỏ nhắn nhẹ nhàng ngẩng lên, hơi thở thoát ra gấp gáp như những con sóng nhỏ vỗ bờ.
Cơ thể mảnh khảnh ngả về phía trước, chiếc đuôi cáo mềm mại đung đưa quyến rũ sau lưng như một lời mời gọi thầm lặng.
Từ cổ họng cậu thoát ra những tiếng rêи ɾỉ đứt quãng, những âm thanh mập mờ như sợi tơ vương vấn, đủ để khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải rơi vào vùng suy đoán mờ ám.
Cậu ngửa cổ nuốt khan, quả táo Adam nhỏ nhắn lăn tròn dưới lòng bàn tay ấm áp của Bùi Dục như một viên bi ngọc đang chuyển động.
Toàn bộ dáng vẻ của cậu như đang chìm đắm trong cơn kɧoáı ©ảʍ êm dịu khi bị kiềm chế, như một con mèo đang vươn cổ tận hưởng vuốt ve, khiến không gian xung quanh như ngừng thở.
Thế nhưng, từ đầu đến cuối, Bùi Dục chưa hề dùng đến chút sức lực nào, bàn tay hắn chỉ nhẹ nhàng đặt lên làn da mịn màng nơi cổ Hoa Triệt, như thể đang nâng niu một món đồ dễ vỡ.
Ngược lại, chính Hoa Triệt mới là người dùng lực siết chặt tay Bùi Dục.
Đèn flash trên điện thoại Bùi Dục bất ngờ sáng lên, trong khoảnh khắc thất thần, hắn vô tình nhấn chụp liên tiếp vài tấm, lưu lại hình ảnh của chú cáo quyến rũ trong điện thoại mình.
Hoa Triệt cúi đầu, ánh nước long lanh trong mắt phản chiếu dưới ánh đèn trở nên lấp lánh như pha lê. Đôi môi cậu hé mở, hít thở từng ngụm nhỏ, l*иg ngực phập phồng không đều.
Cậu không hề che giấu sự động lòng của mình, thậm chí còn hơi phóng đại khi biểu hiện trước mặt Bùi Dục.
Mở miệng, vẫn là giọng Thần Châu chuẩn mực:
"Ah... cảm ơn ngài, quý khách."