Chương 1

Theo phong tục của đất nước "Anh Hạc", khi có thành tựu trong sự nghiệp, người ta thường tụ tập tại các quán rượu để chung vui.

Bùi Dục vừa kết thúc một hội thảo đã vội vã đến quán rượu có tiếng này.

Hắn vẫn khoác trên mình bộ vest vừa vặn, cổ áo sơ mi được cài đến tận cúc trên cùng, cà vạt tối màu thắt chỉnh chu, tạo nên một hình ảnh hoàn toàn đối lập với bầu không khí trụy lạc nơi đây.

"Giáo sư Bùi, bên này!" Người bạn thân Trạch Thôn Quang Nhất vừa nhìn thấy bóng dáng cao ráo nơi cửa đã đứng dậy, vẫy tay chào đón vị khách mới đến.

Cùng nhóm dự án đã ngà ngà say, bàn tiệc trải đầy chai rượu và đồ ăn.

Nhiều người ôm ấp các nghệ linh trong trang phục kimono, ồn ào chơi những trò chơi uống rượu, tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, chẳng còn chút vẻ nghiêm túc của những nhà nghiên cứu.

Dù đã nhiều lần đến đây vì dự án đoạt giải, Bùi Dục vẫn chưa quen với bầu không khí này. Hắn ngồi trên chiếc ghế đệm mềm, lịch sự mở một chai rượu, cầm ly thủy tinh mà thẫn thờ.

Ly rượu bỗng bị ai đó chạm nhẹ, Trạch Thôn Quang Nhất ngồi xuống bên cạnh Bùi Dục, cười nói: "Giáo sư Bùi, hôm nay khác với mọi khi đấy, hiếm khi đệ nhất danh kỹ của quán rượu này biểu diễn, chúng tôi đã đặt chỗ từ lâu rồi."

Bùi Dục cụp mắt nhấp một ngụm rượu, lạnh nhạt đáp: "Chỉ là múa thôi mà, nghệ linh ở quán rượu không phải ai cũng biết múa sao?"

Trước đây, cũng có người đặt phòng riêng, để nghệ linh biểu diễn riêng cho họ xem.

"Ấy, đợi anh xem rồi sẽ biết, Hoa Triệt không giống những người khác đâu."

Bùi Dục không đáp lời.

Cái tên này nghe không giống xuất xứ từ Anh Hạc, mà giống như đến từ cố quốc "Thần Châu" của hắn hơn.

Ánh đèn trong đại sảnh dần tối lại, ánh sáng chiếu vào góc sân khấu.

Một Omega lai tạo, sinh ra với đôi tai cáo hồng phấn bông xù, chiếc đuôi cáo xù mịn vươn lên, thò ra từ chiếc váy sa mỏng manh, đầu đuôi vừa chạm đến bắp chân.

Mỗi bước đi, đầu đuôi lại nhẹ nhàng quét một cái trên chân.

Cậu khoác trên mình bộ y phục múa bằng sa mỏng, vạt trước hé mở xiên xiên, để lộ xương quai xanh rõ nét.

Vòng eo mảnh khảnh đến quá đáng ẩn hiện dưới lớp voan, một chiếc linh bạc buộc bằng sợi dây mảnh quanh eo, theo từng động tác của cậu mà phát ra âm thanh trong trẻo.

Đại sảnh im lặng đến tột cùng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần của cậu, cùng với tiếng leng keng trong trẻo từ chiếc linh nơi eo của cậu.