Anh ngồi trên ghế, như một người qua đường không liên quan, thờ ơ với vết thương của mình, ngược lại cứ thẫn thờ.
Khiến Bách Việt trông như đang làm quá mọi chuyện.
Bách Việt thấy vậy liền không nói gì nữa.
Anh đỡ Diệp Thước đứng dậy khỏi ghế, khách sáo nói: “Vậy cảm ơn cô, bác sĩ.”
Bác sĩ lắc đầu: “Không có gì.”
Bách Việt dẫn Diệp Thước ra khỏi bệnh viện, gió đêm bên ngoài thổi qua khiến Diệp Thước mới tỉnh táo lại đôi chút.
Anh nhận ra sau khi khám bác sĩ, anh vẫn ổn, không có chuyện gì cả, vậy thì Bách Việt nên đưa anh về trường rồi.
Thời gian ở riêng hiếm hoi đã kết thúc.
Trong lòng anh có chút tiếc nuối.
Nhưng may mắn thay, anh đã quen với sự thất vọng nên cũng không khó chấp nhận chuyện này.
Anh thắt dây an toàn, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, chờ Bách Việt đưa mình về.
Nhưng anh chờ một lúc, Bách Việt vẫn chưa khởi động xe, anh không khỏi tò mò liếc nhìn ghế lái.
Bách Việt khi lái xe sẽ đeo kính.
Đôi mắt thanh tú và lạnh lùng của anh ẩn sau tròng kính trong suốt, không có nụ cười thường trực trên môi như ngày thường, khí chất ôn hòa trên người anh dần phai nhạt, thay vào đó là chút điềm tĩnh và lạnh nhạt, đến nỗi ánh mắt anh đặt trên người Diệp Thước cũng như đang dò xét.
Từ khi ở trường, Diệp Thước đã ít khi nói chuyện với anh, ở bệnh viện cũng luôn cúi đầu, còn bây giờ khi trở lại xe, cơ thể Diệp Thước càng vô thức nghiêng về phía cửa xe, ngón tay nắm chặt dây an toàn, vô hình trung để lộ một tư thế né tránh.
Thêm vào vết thương trên trán Diệp Thước và khuôn mặt trắng bệch, người không biết chuyện nhìn vào có lẽ sẽ nghĩ anh đã bắt cóc Diệp Thước.
Nhưng nói vậy cũng không sai.
Bách Việt nghĩ, Diệp Thước vốn dĩ cũng không muốn để ý đến anh, coi như là anh nửa ép buộc vậy.
Ánh mắt Bách Việt trầm xuống, đặt tay lên vô lăng, nhưng khóe miệng anh lại nhếch lên một nụ cười, khôi phục vẻ thường ngày, khẽ nói: “Cũng muộn rồi, anh đưa em đi ăn tối nhé, ăn xong rồi đưa em về trường.”
Anh nhìn giờ, rồi bổ sung thêm một câu: “Rất nhanh thôi, sẽ không làm chậm trễ việc em về nhà làm bài tập đâu.”
Diệp Thước khẽ mở miệng.
Anh không ngờ bị thương lại có phúc lợi thế này.
Anh muốn nói hoàn toàn không cần lo lắng về bài tập của anh, dù anh là học sinh cấp ba, nhưng với thành tích bết bát của anh, bài tập viết hay không cũng như nhau.
Nhưng vừa nghĩ đến việc phải ăn tối riêng với Bách Việt, chỉ có hai người họ, không biết sẽ thử thách khả năng diễn xuất của anh đến mức nào, anh lập tức như ngồi trên đống lửa.
“Không, không cần, đâu ạ.” anh cố gắng duy trì sự bình tĩnh, thậm chí vô ý nhíu mày: “Em ăn đại ở ngoài trường là được rồi.”
Anh quá hoảng loạn, đã bắt đầu nói dối trắng trợn: “Hôm nay bài tập quả thực rất nhiều, hơn nữa trường học có giờ giới nghiêm, em không thể về quá muộn…”
Nhưng Bách Việt làm ngơ.
Anh liếc nhìn Diệp Thước khi dừng đèn đỏ, rõ ràng thấy Diệp Thước đang nhíu mày tỏ vẻ khó xử.
Nhưng anh lại hèn hạ chọn cách phớt lờ.
Anh đạp mạnh chân ga, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không cho phép nghi vấn.
“Anh đã nói rồi, ăn cơm rất nhanh, anh đảm bảo trước bảy giờ sẽ đưa em về.”
---
Diệp Thước bị Bách Việt đưa đến một câu lạc bộ tư nhân.
Bách Việt rõ ràng là khách quen ở đây, còn có cả phòng riêng cố định. Khi gọi món, Bách Việt để Diệp Thước gọi trước, nhưng Diệp Thước nhìn hoa cả mắt, chỉ gọi một món tráng miệng, Bách Việt liền tự mình quyết định.