Thật sự phải… dùng miệng để ăn sao?
Nhưng nghĩ kỹ lại thì làm gì có con trai nào như thế chứ.
Đầu óc Diệp Thước một mớ bòng bong, thầm nghĩ, Bách Việt có khi nào sẽ thấy cậu rất kỳ lạ, thậm chí là thấy ghê tởm không.
Hay là thôi đi…
Diệp Thước trong lòng đã tính rút lui.
Nhưng cậu vừa định giơ tay ra, dùng tay để nhận chiếc dĩa bạc trong tay Bách Việt, thì Bách Việt đã động trước cậu.
Bách Việt trực tiếp đưa một cuộn mì Ý nhỏ đến bên miệng Diệp Thước, khẽ cười nói: “Ngây người ra làm gì, há miệng ra.”
Diệp Thước ngây ngốc há miệng.
Cuộn mì Ý nhỏ vị cà chua trực tiếp được đút vào miệng cậu, hơi chua, còn có chút vị ngọt và hương thảo mộc.
Và Bách Việt mỉm cười nhìn cậu, hỏi: “Ngon không?”
Diệp Thước đã không nói nên lời.
Tim cậu đập như trống, như giấu vạn con ve sầu ồn ào, cổ tay áo của Bách Việt hình như cũng dính chút mùi hương mê hoặc, khiến cậu mơ mơ màng màng.
Cậu chỉ có thể loạn xạ gật đầu, phát ra tiếng mơ hồ từ cổ họng: “Ngon…”
“Vậy thì tốt.”
Bách Việt lại cười với cậu, quay người vào bếp múc cả hai đĩa mì Ý ra.
---
Vài phút sau, Diệp Thước và Bách Việt cùng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vừa ăn đêm vừa xem chương trình giải trí.
Đây thực sự là một tư thế vô cùng lười biếng và thoải mái.
Dưới bàn trà là tấm thảm lông cừu mềm mại, bồng bềnh, cầm đĩa ăn xem TV cũng không hề khó chịu.
Trên TV đang chiếu một chương trình giải trí vui nhộn, lại vừa đúng là chương trình Diệp Thước thích, tránh được cảnh cậu và Bách Việt không tìm thấy chủ đề để nói mà lúng túng.
Nhưng Diệp Thước từ khoảnh khắc ngồi xuống đã cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Cậu cẩn thận nhích sang một bên, tạo một khoảng cách nhỏ với Bách Việt.
Nhưng giây tiếp theo, chương trình có một tình huống gây cười, Bách Việt, người vốn dịu dàng và giữ kẽ, lại cười hoàn toàn không giữ hình tượng, vai anh cũng hoàn toàn đổ dồn về phía Diệp Thước.
Hai người tựa vào nhau, cơ thể vô tình cọ xát, ngay cả hơi ấm cũng truyền cho nhau.
Chết tiệt.
Diệp Thước chỉ muốn thở dài, bất lực nhìn sang tay vịn ghế sofa bên cạnh.
Cậu thực sự không còn chỗ nào để trốn nữa rồi.
Cứ trốn tránh nữa thì cậu ấy sẽ nằm hẳn xuống thảm mất.
Chiếc sofa này rõ ràng rộng đến mức có thể dùng làm giường, nhét bốn năm người cũng không thành vấn đề, vậy mà Bách Việt lại cứ khăng khăng ngồi sát bên cậu.
Anh thật sự hết cách rồi, Diệp Thước đau khổ nhìn chằm chằm vào đĩa mì Ý, món hời này thật sự không phải cậu cố ý muốn chiếm, mà là Bách Việt tự dâng đến tận cửa.
Cậu tự an ủi mình, phớt lờ hơi nóng trên mặt, cố gắng thả lỏng vai, cúi đầu ăn món mì Ý do Bách Việt làm.
Phải nói thật, tay nghề của Bách Việt rất tốt, hoàn toàn vượt ngoài mong đợi của cậu, khó mà không khiến người ta nghi ngờ liệu Bách Việt có lén đi học nấu ăn ở đâu đó không.
Nghĩ lại trình độ làm bánh táo thành thuốc nổ của mình…
Diệp Thước bĩu môi, cực kỳ không vui.
Bách Việt dùng khóe mắt chú ý đến Diệp Thước.
Nếu Diệp Thước ngẩng đầu lên, có lẽ sẽ phát hiện ra sự chú ý của Bách Việt hoàn toàn không nằm trên TV.
Có bao nhiêu ngôi sao trên sân khấu trong chương trình tạp kỹ, Bách Việt hoàn toàn không để tâm, nhóm người ồn ào này đang biểu diễn cái gì, anh cũng chẳng buồn thưởng thức.
Bàn tay anh cầm chiếc dĩa bạc hơi siết lại, các khớp ngón tay căng cứng, thậm chí gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi rõ hơn bình thường.