Chương 37

Mọi thứ đều yên tĩnh, đẹp đẽ, từng chi tiết đều toát lên sự tỉ mỉ của nhà thiết kế, ngay cả chiếc hộp đựng giấy ăn trên bàn cũng có thiết kế độc đáo.

Nhưng lại quá gọn gàng sạch sẽ, ngược lại khiến không gian trở nên lạnh lẽo.

Đây là nhà của Bách Việt.

Trong không khí cũng như đang tràn ngập hơi thở của Bách Việt.

Diệp Thước nghĩ đến đây, yết hầu khẽ nuốt khan.

Cậu cúi đầu, toàn thân cứng đờ, đứng ở cửa không dám nhúc nhích.

Còn Bách Việt thì mở tủ giày, lấy ra một đôi dép lê vải lanh màu xám mới, đặt trước mặt Diệp Thước.

“Đây là chuẩn bị cho bạn bè, chưa từng mang đâu.” Anh nói.

Diệp Thước vội vàng gật đầu, tỏ vẻ mình không bận tâm, rồi cúi người thay giày.

Khi cậu cúi xuống, chiếc cặp sách trượt sang một bên, kéo theo cả cổ áo cậu, để lộ gáy trắng nõn, và một mảng da mềm mại trắng ngần nhỏ xíu phía dưới gáy.

Ánh mắt Bách Việt tối sầm lại.

Anh nhìn phần gáy mềm mại tinh tế dưới mái tóc đen ngắn của Diệp Thước, ánh mắt như một con rắn độc tham lam, dùng lưỡi nhẹ nhàng liếʍ qua.

Nhưng đợi đến khi Diệp Thước mang giày xong, đứng thẳng dậy, hơi lúng túng nhìn anh.

Bách Việt lại trở về dáng vẻ thanh tao, điềm tĩnh thường ngày, anh khẽ cười một tiếng, hỏi Diệp Thước: “Em có muốn ăn chút gì đêm không, anh làm cho em.”

Nói rồi, anh cũng không đợi Diệp Thước mở lời, đã kéo tay Diệp Thước, cùng đi vào bếp.

“Nhưng ở đây anh không có nhiều nguyên liệu, chỉ có thể làm một ít món đơn giản thôi. Mì Ý sốt cà chua, bánh mì kẹp thịt gà, và há cảo tôm, em chọn món nào?”

Đầu óc Diệp Thước đã hỗn loạn rồi.

Bàn tay cậu bị Bách Việt nắm chặt trong lòng bàn tay, hơi ấm từ lòng bàn tay Bách Việt truyền thẳng đến tim cậu.

Cậu nhớ mấy hôm trước xem một video hướng dẫn thu hút người khác, trong đó cô giáo mỉm cười nói: “À, khi hẹn hò nhất định phải tăng cường tiếp xúc cơ thể, đặc biệt là ở những góc chỉ có hai người, phải nhớ nắm lấy tay đối phương nhé, vì nhiệt độ từ lòng bàn tay sẽ truyền đến trái tim của nhau, tiếp xúc cơ thể có thể tạo ra sự mập mờ kín đáo, bàn tay em dường như muốn rút lại, nhưng lại vừa muốn từ chối vừa muốn đồng ý…”

Những lời sau đó Diệp Thước đã không còn nhớ nữa, vì bây giờ đầu óc cậu ong ong, chỉ cảm thấy cô giáo quả nhiên không lừa mình!

Bách Việt dường như rất tự nhiên nắm tay cậu, nhưng không hiểu sao, tay Bách Việt gần như là bao trọn lấy tay cậu, từ bên ngoài ôm lấy.

Ngay cả nhiệt độ lòng bàn tay của Bách Việt cũng dường như cao hơn bình thường một chút.

Những ngón tay thon dài đặt trên đầu ngón tay cậu, rồi lại như vô tình, khẽ động đậy, thân mật đan vào những ngón tay cậu.

Cậu thậm chí còn cảm nhận được cổ tay Bách Việt cũng khẽ cọ vào cổ tay cậu…

Máu dường như chảy dọc theo mạch đập của hai người thẳng đến trái tim, thình thịch——thình thịch—

Tai Diệp Thước nóng bừng cả lên.

Cậu mơ màng nghĩ, thế này không đúng lắm nhỉ, rõ ràng là cậu phải đi tán tỉnh Bách Việt, sao cậu chỉ mới bị Bách Việt nắm lấy cổ tay một cái mà đã cảm thấy tan tác không thành quân rồi.

Cậu muốn nói rồi lại thôi nhìn về phía Bách Việt.

Nhưng Bách Việt vẻ mặt chính trực, không cảm thấy bất cứ điều gì không ổn, ngược lại còn kéo cậu đến bên tủ lạnh, mở tủ lạnh ra cho cậu xem.

“Em muốn ăn cái nào?”

Bách Việt cúi đầu hỏi cậu, khuôn mặt tuấn tú dưới ánh đèn ấm áp trong bếp phủ một lớp ánh sáng trắng như ngọc.