Rồi anh chuẩn bị đi nhặt cặp sách của mình bị văng ra vì vừa đập người.
Cũng chính lúc này, Diệp Thước mới chú ý tới, cách họ không xa, thực ra còn có một người thứ ba đang đứng đó.
Anh mơ hồ nhận ra một bóng người cao ráo qua khóe mắt, đứng lặng dưới ánh đèn đường rất lâu, như thể đang chần chừ không biết có nên đi tới hay không.
Chắc là chủ nhân của tiếng bước chân vừa rồi, bị động tĩnh bên này dọa sợ, đến giờ vẫn chưa rời đi.
Diệp Thước xách cặp sách lên, nhìn thằng nhóc tóc vàng vẫn đang lăn lộn dưới đất, thầm nghĩ không biết có nên báo cảnh sát không.
Vừa nghĩ, anh vừa liếc nhìn người qua đường cách đó không xa.
Anh thầm nghĩ đừng là cô gái nào về muộn, lỡ bị dọa sợ thì cũng không hay lắm, dù sao anh cũng không sao, có thể tiễn người ta một đoạn...
Kết quả giây tiếp theo, khi Diệp Thước nhìn rõ người đang đứng dưới ánh đèn đường, cao ráo thanh tú, dáng người thon dài thẳng tắp kia.
Chiếc cặp sách anh vừa nhặt lên lại rơi xuống đất.
Vãi! Là anh xuất hiện ảo giác hay thế giới này thật sự quá hoang đường?
Dưới ánh đèn đường nào có cô gái qua đường nào bị dọa sợ vô tội đâu.
Nếu anh không bị mù thì người đang nhìn anh với vẻ mặt ngạc nhiên dưới ánh đèn kia, sao mà cứ y hệt đối tượng thầm mến mà anh đã khổ sở tìm kiếm suốt nửa tháng qua vậy nhỉ?
---
Móa ơi.
Phản ứng đầu tiên của Diệp Thước là quay đầu bỏ chạy.
Trước mặt Bách Việt, cậu đã giả vờ làm người em trai hàng xóm hiền lành, vô hại suốt bao nhiêu năm, đến cả một con kiến cũng không nỡ giẫm chết, vậy mà vừa rồi lại bị Bách Việt nhìn thấy cảnh cậu bạo hành tên choai choai tóc vàng đi cướp. Giờ thì cậu còn biết giấu mặt vào đâu.
Nhưng chân cậu vừa bước được hai bước lại khựng lại.
Vì Bách Việt đã gọi tên cậu.
“Diệp Thước.”
Diệp Thước phanh gấp. Vừa rồi tên tóc vàng còn không chạm được vào một góc áo cậu, vậy mà cú phanh này suýt nữa khiến cậu ngã nhào.
Dù đứng vững rồi, nhưng cậu không dám quay đầu nhìn Bách Việt, chỉ cúi gằm mặt nhìn mũi chân.
Đèn đường hắt từ phía sau xuống, rọi lên bóng dáng mảnh khảnh cô độc của cậu, trông cứ như một đứa trẻ phạm lỗi.
Nếu bỏ qua cái tên “cướp” vẫn còn đang rêи ɾỉ dưới đất.
Bách Việt trông có vẻ phức tạp.
Anh cũng không ngờ rằng, tối nay anh về nhà muộn vì tụ tập bạn bè, lại có thể trùng hợp đến thế mà gặp được Diệp Thước.
Anh cúi xuống, nhặt chiếc cặp sách Diệp Thước đánh rơi trong lúc hoảng loạn.
Thật ra, anh đi qua đây cũng chỉ cách đây hai phút thôi. Chỗ này rất gần căn hộ của anh, khi về nhà anh đi đường tắt, vừa vào ngõ đã thấy có người đang cướp giật.
Khi anh nhìn rõ người bị cướp dưới ánh đèn, trái tim anh như hẫng đi một nhịp – đó là Diệp Thước.
Diệp Thước vốn đã yếu ớt thư sinh, da lại trắng, xách chiếc cặp sách, bị một con dao gọt hoa quả gỉ sét dí vào tường, ép cho không thể động đậy.
Nhìn thế nào cũng thấy yếu ớt và bất lực, cứ như một con thỏ đáng thương bị kề dao vào cổ vậy.
Khoảnh khắc đó, tim anh treo ngược lên tận cổ họng, sợ rằng trước khi anh khống chế tên cướp, con dao gỉ sét kia sẽ làm xước một chút da thịt của Diệp Thước.
Nhưng anh thậm chí còn chưa kịp đến gần, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh đã trơ mắt nhìn Diệp Thước dùng cặp sách đập thẳng vào đầu tên cướp.