Chương 26

Nhưng đợi đến khi ngẩng đầu lên, cậu ta lại phát hiện Diệp Thước vẫn đang ngẩn người nhìn tượng thần, cây hương trong tay đừng nói là cầu nguyện, căn bản còn chưa thắp.

“Cậu làm gì đấy?”

Lý Duệ cắm hương của mình vào lư hương, khó hiểu hỏi Diệp Thước: “Khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, cậu ngẩn người ra làm gì, nhanh nhanh bái xong rồi về đi.”

Diệp Thước lại có vẻ ngây người.

Cậu do dự nhìn Lý Duệ, hỏi: “Tớ nên ước gì đây?”

Lý Duệ vừa định nói “cậu hỏi tôi à”, thì lại nghe Diệp Thước nói tiếp.

“Chuyên tâm cầu nguyện Bồ Tát là muốn ngủ với Bách Việt một lần… có phải hơi kí©h thí©ɧ quá không.” khuôn mặt lạnh tanh của Diệp Thước có chút không giữ nổi: “Bồ Tát thật sự sẽ không giáng sét đánh tớ sao?”

Lý Duệ cũng nghẹn lời.

“Ha…” Cậu ta gãi đầu cười gượng gạo: “Đúng là vậy thật.”

Chốn cửa Phật thanh tịnh, ước một nguyện vọng bùng nổ, gợϊ ȶìиᏂ như vậy, không biết có đắc tội với Bồ Tát không.

Diệp Thước nhìn chằm chằm cây hương trong tay, rồi chậm rãi nói tiếp: “Còn về việc phù hộ tớ có thể thuận lợi yêu đương với Bách Việt, đừng nói là Bồ Tát, ngay cả tớ cũng không tin, việc này có khác gì chuyện mua vé vào cửa ba mươi tệ mà muốn ước nguyện ba mươi triệu đâu, Bồ Tát sẽ chẳng thèm để ý đến tớ đâu.”

Hai người nhìn nhau.

Lý Duệ thấy Diệp Thước nói hình như rất có lý, đến mức cậu ta cũng hơi dao động, muốn thu lại lời ước của mình để ước lại.

“Thôi được rồi, vậy thì cậu cứ ước là cậu và Bách Việt được tiếp xúc nhiều hơn đi.” Lý Duệ thấy giờ đóng cửa chùa sắp đến, cũng chẳng để ý nhiều nữa, huých Diệp Thước: “Bách Việt tốt bụng như vậy, hay là để cậu bị cướp trên con đường anh ấy nhất định phải đi qua, rồi anh ấy từ trên trời giáng xuống cứu cậu, cậu thừa cơ lấy thân báo đáp, rồi… hì hì hì.”

Diệp Thước thấy Lý Duệ đúng là rất hay nói bừa, thảo nào người trong lòng của Lý Duệ không chấp nhận lời tỏ tình, cái kiểu ăn nói ba hoa chích chòe thế này, tỏ tình cũng nghe không ra thật lòng.

Nhưng cậu cũng không muốn trì hoãn nữa.

Cậu tiến lên một bước, thắp cây hương trong tay lên lửa, rồi chắp tay lại.

Khoảnh khắc nhắm mắt, cậu lặng lẽ ước nguyện trước tượng Bồ Tát.

Hy vọng Bách Việt sẽ không ghét cậu.

Hy vọng trong mắt Bách Việt, cậu không phải là kẻ hèn hạ, đáng ghét, đã cùng mẹ đến phá hoại gia đình Trịnh Dương.

Cậu chỉ là một học đệ bình thường.

Chỉ cần như vậy thôi.

Như vậy khi cậu tiếp xúc với Bách Việt, sẽ không cảm thấy chột dạ, khó khăn đến thế, mỗi khi nghĩ đến việc Bách Việt có thể khinh thường mình trong lòng, cậu lại thấy như có xương mắc trong cổ họng.

Diệp Thước thành kính cúi ba cái, sau đó cung kính cắm cây hương đó trước tượng Bồ Tát.

Khói xanh lượn lờ.

Xung quanh rõ ràng vẫn còn rải rác vài du khách khác.

Nhưng trong khoảnh khắc, cậu lại cảm thấy xung quanh như lắng đọng lại, không nghe thấy bất kỳ tạp âm nào, tay cậu không khỏi run lên một chút, một giọt tàn hương rơi xuống, vừa vặn đậu trên mu bàn tay cậu.

“Ssss…”

Diệp Thước đau đến mức khẽ nhíu mày, nhưng đợi Lý Duệ nhìn sang, cậu lại lắc đầu, tỏ ý mình không sao.

Sau khi thắp hương và cầu nguyện, hai người tìm được chỗ bán bùa đào hoa khai quang, mỗi người mua một cái.

Cái này cũng chỉ giới hạn mua một cái.

Bùa đào hoa là một chiếc túi lụa nhỏ màu hồng, thêu hình ngôi chùa và hoa đào, còn kèm theo một giấy chứng nhận khai quang, chứng tỏ tuyệt đối không phải hàng giả kém chất lượng.