Cậu chỉ nghĩ là ai đó cầm nhầm, hoàn toàn không để tâm, lập tức mua một chiếc khác.
Thế nhưng bây giờ chiếc cà vạt này lại xuất hiện ở chỗ Bách Việt.
Bách Việt chú ý nhìn chiếc cà vạt, chất liệu lụa tơ tằm khiến chiếc cà vạt mềm mại, lạnh lẽo, giống như chủ nhân của nó vậy, gần như không thể nắm giữ được như dòng nước.
Điều này không khỏi khiến anh cảm thấy bồn chồn.
Nhưng anh lại như một bệnh nhân với cảm xúc có phần bệnh hoạn, áp miếng vải xanh đậm này lên má.
Anh nhớ lại dáng vẻ Diệp Thước ngồi cạnh anh tối nay, giống như một chiếc lá xanh lướt qua đầu ngón tay vào mùa xuân, mặc chiếc áo sơ mi trắng, khuôn mặt dưới ánh đèn tỏa ra ánh ngà voi, có vẻ hơi sợ anh, luôn tránh ánh mắt của anh, khi ăn thì rất yên lặng, đôi môi hồng hào xinh đẹp hé mở, đầu lưỡi nhỏ cuốn lấy mứt anh đào, rồi lại vô tình liếʍ nhẹ môi dưới.
Anh nhìn đối diện, trái tim ồn ào đến nỗi ngay cả bản thân anh cũng thấy phiền.
Bách Việt nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Nếu Trịnh Dương mà biết anh có suy nghĩ như vậy với Diệp Thước, chắc bây giờ sẽ xông đến nhà anh, sống mái với anh một trận.
Anh căn bản không phải là người lãnh đạm.
Anh là một ngọn núi lửa bị kìm nén, bề ngoài băng giá ngàn dặm, là vì anh đã trút hết tất cả du͙© vọиɠ của mình vào một người.
Nhưng ngay cả bản thân anh cũng không nói rõ được, rốt cuộc là lúc nào, vào một khoảnh khắc nào đó, anh đã nảy sinh những ảo tưởng vô tận về Diệp Thước, về em trai ruột của bạn thân mình.
Anh đã đến nhà họ Trịnh nhiều lần như vậy, ban đầu đối với Diệp Thước chỉ là lịch sự.
Trong ấn tượng của anh, đây chỉ là một đứa trẻ có xuất thân không mấy vẻ vang, nhưng tính cách không hề đáng ghét.
Nhưng không biết từ khi nào, anh luôn vô thức chú ý đến việc Diệp Thước đang làm gì.
Rõ ràng Diệp Thước vẫn luôn rất yên lặng, luôn trốn trong góc, khó nhận ra hơn cả một cái cây.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng, để lộ cổ tay trắng ngần, những ngón tay thon dài mảnh mai, và đôi tai tinh xảo hơi nhọn ẩn sau mái tóc đen ngắn, ngồi trong ánh sáng ban xuân, hoa tử đằng rủ xuống phía sau cậu, trong trẻo và xinh đẹp.
Cậu không hề có một chút ý tứ quyến rũ nào, đơn thuần và vô hại, thậm chí có phần lạnh nhạt và xa cách, nhưng lại có thể khơi dậy vô số khao khát thầm kín trong lòng Bách Việt.
Thật điên rồ.
Bách Việt nhắm mắt lại, ngả người ra sau.
Chiếc cà vạt đó quấn quanh cổ tay anh, vừa giống như một gông cùm nặng nề, khiến anh không dám hành động tùy tiện, nhưng cũng giống như nụ hôn dụ hoặc của Medusa, mê hoặc anh phạm phải tội lỗi sẽ bị đày ải.
---
Một đêm trôi qua.
Ngày hôm sau, Diệp Thước đi học với hai quầng thâm mắt to đùng.
Lý Duệ nhìn thấy cũng giật mình.
Cậu ta đưa bữa sáng cho Diệp Thước: “Mày bị sao thế, hôm qua thức khuya đọc tiểu thuyết à, dù da mày có đẹp cũng không thể hủy hoại như vậy chứ, thức khuya hại mặt lắm đó.”
Diệp Thước ngáp một cái, không nói gì, nhận lấy bữa sáng của Lý Duệ, chọc ống hút vào hộp sữa, ngậm vào miệng.
Tối qua cậu ta đâu có đọc tiểu thuyết.
Diệp Thước mặt không cảm xúc nghĩ.
Đâu phải tại Lý Duệ bày trò, bảo cậu lên mạng tìm cái gọi là bí kíp tán trai.
Ban đầu Diệp Thước cũng chẳng để tâm lắm, ai ngờ tiện tay nhấp vào một cái, thế là như mở ra một thế giới mới, nghiên cứu đến tận nửa đêm.