Nhưng sau khi nói xong chuyện thi đấu, Trịnh Dương im lặng một lúc, rồi lại ngập ngừng hỏi: “Đúng rồi, chiều nay anh đưa Diệp Thước đến bệnh viện, cậu ta có sao đâu, đúng không?”
Bách Việt uống một hơi hết nửa chai bia, nghe lời này không khỏi khẽ cười một tiếng.
Anh nói: “Cậu quan tâm vậy sao không tự đi hỏi Diệp Thước?”
Trịnh Dương lập tức bùng nổ.
“Ai quan tâm cậu ta chứ.” Trịnh Dương la lối, giọng điệu tệ hại: “Tôi chỉ không ưa cái kiểu anh làm quá lên thôi, xước da một tí cũng phải đi bệnh viện, tiện miệng hỏi một câu thôi.”
“Hừ.”
Bách Việt khẽ cười một tiếng.
Anh nói với Trịnh Dương: “Rõ ràng cậu không ghét Diệp Thước đến vậy, sao cứ phải giả vờ ra vẻ này, trẻ con thật đấy.”
Trịnh Dương tức giận nói: “Anh bớt bịa đặt đi Bách Việt, ai bảo tôi không ghét cậu ta, không phải là anh à, ngày nào cũng huấn luyện tôi phải đối xử tốt với cậu ta, tôi không nói thì thôi, rốt cuộc anh là bạn của ai chứ, từ nhỏ anh đã che chở cậu ta, giúp cậu ta mà không giúp tôi… Hôm nay cũng vậy, vừa nhìn thấy Diệp Thước là anh lao đến ngay. Người không biết lại tưởng cậu ta là em trai ruột của anh đấy.”
Trịnh Dương càng nói càng tức giận, cái tên Bách Việt này, đúng là mười năm như một mà thiên vị.
Bách Việt cụp mắt, lười đáp lại chất vấn của Trịnh Dương.
Anh thầm nghĩ thiên vị Diệp Thước thì sao, vốn dĩ trong mười lần mâu thuẫn giữa Trịnh Dương và Diệp Thước, thì chín lần là do Trịnh Dương gây sự trước.
Anh không chỉ muốn giúp Diệp Thước, mà những chuyện quá đáng hơn anh cũng từng nghĩ tới, chỉ là ngại mặt mũi nhà họ Trịnh nên không tiện thực hiện.
Anh hạ giọng nói: “Bảo cậu đối xử tốt với Diệp Thước đâu phải chuyện gì khó khăn, trong lòng cậu rõ ràng cũng biết, cậu ta thực ra vẫn luôn rất ngoan. Hơn nữa tôi đã nói từ lâu rồi, nếu cậu không muốn đứa em này, thì đưa cho tôi, tôi muốn.”
Anh sẽ rất vui lòng để tiếp nhận.
Trịnh Dương bên kia điện thoại “hừ” một tiếng: “Anh mơ đẹp quá nhỉ.”
Nhưng Trịnh Dương ngập ngừng một lúc, thấy Bách Việt không có ý định tiếp lời, lại đành nghiến răng nhắc nhở: “Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”
Bách Việt cười một tiếng: “Diệp Thước quả thật không sao, không bị chấn động não, bác sĩ nói chỉ là một chút vết trầy ngoài da thôi, nhưng cần theo dõi thêm hai ngày.”
Đầu dây bên kia điện thoại im lặng hai giây.
“Tôi đã nói rồi mà…” Trịnh Dương bên đó khẽ nói: “Có vấn đề gì đâu chứ, thằng nhóc đó lì đòn lắm. Hồi nhỏ nó đánh tôi đâu có nương tay bao giờ, khỏe mạnh lắm.”
Cậu ta hỏi xong câu này, liền không định dành thêm chút quan tâm nào cho Diệp Thước nữa, chuyển sang nói chuyện khác.
“Không nói đến cái thằng đáng ghét đó nữa, Tạ Dao sắp sinh nhật rồi, tiệc sinh nhật của cô ấy anh có đi không?” Giọng Trịnh Dương thả lỏng một chút: “Hôm nay cô ấy lại gọi điện cho tôi, bảo tôi nhất định phải lôi anh đi cho bằng được, tôi thấy con nhỏ này đúng là vẫn còn “tặc tâm bất tử” với anh, muốn tỏ tình với anh trong bữa tiệc sinh nhật.”
Tạ Dao là bạn của cậu ta, một cô gái tốt, nhưng không biết vì sao lại “mù mắt” mà để ý đến Bách Việt, ba lần bảy lượt nhờ cậu ta làm mai, khiến cậu ta phiền phức không chịu nổi, nhưng lại không thể không thăm dò ý của Bách Việt.
Thế nhưng Bách Việt chỉ có hai chữ ngắn gọn: “Không đi.”
Trịnh Dương buồn bực “chậc” một tiếng.
“Biết ngay mà.”