Diệp Thước: "..."
Cậu ấy nhìn Lý Duệ như nhìn thằng ngốc, cậu ấy cũng muốn thế đấy, nhưng có lẽ ngay khi cậu ấy xông lên thì Bách Việt đã tóm được cậu ấy rồi.
Lý Duệ thở dài càng lớn hơn, thật ra cậu ta cũng biết mình nói không đáng tin.
Cậu ta chỉ nói cho sướиɠ miệng thôi.
Nhưng cậu ta thực sự không chịu nổi cái vẻ rụt rè của Diệp Thước, không nhịn được giơ ngón giữa về phía người anh em tốt của mình.
"Không phải tao nói mày, mày đúng là quá nhát, những lời tao vừa nói đều không tính, là tao nói bừa. Nhưng mày lại bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy. Mày đã đi riêng với Bách Việt rồi, mày cứ nói là để cảm ơn Bách Việt đã đưa mày đi bệnh viện, ít nhất cũng mời người ta đi xem phim, đi dạo phố chứ, anh ấy với mày dù sao cũng coi như người quen, chắc anh ấy cũng sẽ không từ chối. Mày cứ trốn tránh anh ấy mãi thì là sao?"
Diệp Thước vốn dĩ vẫn vẻ mặt bình thản, nghe đến đây lại sững sờ.
Đúng rồi.
Cậu ấy hoàn toàn có thể lấy cớ cảm ơn Bách Việt để giữ Bách Việt lại thêm một lúc nữa.
Nhưng cậu ấy chỉ lo căng thẳng, ngay cả ăn cơm cũng như ngồi tù, hoàn toàn không nghĩ ra chuyện này.
Lý Duệ nhìn biểu cảm của Diệp Thước, liền biết Diệp Thước đang nghĩ gì.
Cậu ta thở dài ngao ngán: "Yêu đương là phải theo đuổi, mày không chủ động thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, mày không thể cứ đợi Bách Việt tự nhiên bừng tỉnh mà nhận ra mày thích anh ấy được."
Lý Duệ vừa nói, vừa trèo lên ghế, lôi từ trong tủ đồ của mình ra một hộp mì gói.
Cậu ta hừ hừ: "Đừng đợi đến khi Bách Việt gửi thiệp cưới cho mày, mà mày vẫn còn đang đau khổ yêu đơn phương, như thế thì bi thảm quá."
Câu cuối cùng thực sự đâm trúng tim đen, Diệp Thước mím môi, rất muốn phản bác.
Sao cậu ấy lại không chủ động chứ.
Bách Việt hiếm hoi lắm mới đăng bài trên mạng xã hội, cậu ấy đều sẽ canh thời gian kỹ càng, lẫn vào đám đông để like, cố gắng không ở hàng đầu nhưng cũng không ở hàng cuối.
Mỗi bức ảnh của Bách Việt cậu ấy đều lưu lại cẩn thận, giờ những bức ảnh đã rửa ra có thể nhét đầy một cuốn album – loại mà nếu bị phát hiện thì sẽ bị mắng là biếи ŧɦái.
Cậu ấy biết tất cả sở thích, khẩu vị, lịch sử giải thưởng của Bách Việt, cậu ấy cũng đã xem cùng Bách Việt một bộ phim, chỉ là cậu ấy ngồi ở góc cuối cùng, mãi không để Bách Việt phát hiện.
Cậu ấy thậm chí còn từng vào bếp vì Bách Việt...
Nghe Trịnh Dương nói với đầu bếp ở nhà rằng Bách Việt thích ăn bánh táo, cậu ấy đã khổ luyện một tuần, vào thứ Hai đã cố gắng nhét chiếc bánh ít cháy nhất vào bàn học của Bách Việt.
Sau đó, ngày hôm sau, tin đồn lan truyền khắp trường, nói rằng có người ghen ghét Bách Việt, lén lút đầu độc anh ấy.
Diệp Thước cẩn thận lục lại ký ức của mình, phát hiện hoàn toàn không tìm thấy bằng chứng để phản bác Lý Duệ.
Biểu cảm của cậu ấy không khỏi trở nên nặng nề, lặng lẽ cúi đầu nhìn góc bàn, im lặng không nói một lời.
Thật ra lần tặng bánh táo cho Bách Việt đã là lần dũng cảm nhất của cậu ấy, bên dưới chiếc bánh táo gần như cháy thành than đó, cậu ấy đã lén dùng khuôn khắc sinh nhật của mình.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, cậu ấy một mình lẻn vào tòa nhà dạy học, đặt vào bàn học của Bách Việt, cậu ấy vừa muốn Bách Việt phát hiện ra bí mật này, lại vừa sợ Bách Việt phát hiện.