Chương 1

"Câu cuối cùng đáp án là A hả?"

"Là C, đồ ngốc."

Diệp Thước vừa tỉnh giấc trên bàn học, đã nghe thấy cuộc đối thoại bên cạnh. Đầu óc cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, lờ mờ như vẫn còn trong mơ, vô thức cho rằng mình vẫn đang được người khác nắm tay.

Nhưng cánh tay cậu cử động, chạm phải một chồng sách xếp cạnh đó, làn da trắng nõn bị những tờ giấy kiểm tra lộn xộn cứa thành vết lằn trắng nhợt, cậu mới đột nhiên tỉnh hẳn.

Cậu ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh, hai nam sinh bàn bên đang đối đáp án, nhưng rõ ràng ý kiến của hai người về đề bài rất khác nhau, trông như muốn đá nhau một cái.

Cuối cùng cậu cũng nhớ ra, bây giờ là tiết tự học cuối cùng của thứ Tư, mà cậu vừa viết bài tập đã ngủ thϊếp đi, còn mơ một giấc mơ vô cùng chân thực.

Diệp Thước bỗng chốc có chút chán nản, không rõ cảm giác gì. Giấc mơ dĩ nhiên là không thật, nhưng tỉnh dậy từ giấc mơ đẹp ban nãy, phát hiện ra tất cả chỉ là hư vô, mà mình còn phải ngồi trong lớp tự học, ai mà vui cho được.

Cậu lười biếng vươn vai, ngẩng đầu nhìn đồng hồ phía trước lớp, mới 16:58, cậu chỉ ngủ chưa đầy nửa tiếng.

Cậu lại nhìn tờ đề tiếng Anh chưa động một chữ nào trước mặt, nhặt một cây bút, chọc chọc hai vị tiền bối đang đối đáp án kia.

"Tiếng Anh làm xong chưa, cho tôi chép với."

Cậu vừa tỉnh, khuôn mặt trắng nõn còn vương chút ửng hồng, cả người trông có vẻ lười biếng, nhưng đôi mắt phượng lạnh nhạt vẫn giữ một khoảng cách đặc biệt. May mà ngũ quan của cậu đủ đẹp, phần nào làm giảm đi sự lạnh lùng trên người.

Hai người bên cạnh ngẩn ra một lúc, rồi mới rút tờ đề tiếng Anh từ phía dưới ra.

"Cho cậu, cho cậu, Diệp ca, làm thì xong rồi, nhưng không đảm bảo đúng hết đâu.” Thành Kỷ giải thích: “Lão Triệu mất ba mươi phút để làm xong đấy."

"Không sao cả."

Diệp Thước rút tờ đề qua: "Đúng nhiều quá cũng không giống bài tôi làm."

Cậu quanh năm vẫn giữ vững vị trí đội sổ, mỗi lần không phải đứng thứ năm từ dưới lên thì cũng là thứ tư, thứ hạng ổn định lạ thường.

Cậu vừa lơ đãng chép đáp án, vừa liếc sang xem bạn cùng bàn đang làm gì.

Từ nãy đến giờ, cậu đã nghe thấy tiếng lạch cạch bên cạnh, cực kỳ làm phiền sự yên tĩnh.

Và khi nhìn kỹ lại, bạn cùng bàn của cậu thực sự đang chơi một khối rubik rất nhỏ, xoay đi xoay lại, nghiêm túc vô cùng, trong khi tờ đề đặt trên bàn thì không động một chữ, còn tệ hơn cả cậu.