Khương Duệ ở đầu dây bên kia kinh ngạc kêu lên: “Trời, không ngờ bọn mình cũng tâm linh tương thông phết nhỉ? Tớ nghĩ kỹ rồi, đi chơi một mình một tháng, về thì tập trung ôn thi lại.”
Tất cả đều khớp với những gì xảy ra trong mơ. Chu Chu không biết liệu điều này có thể tiếp tục được giải thích bằng sự trùng hợp hay không. Nỗi sợ hãi chợt dâng lên trong lòng anh và theo bản năng, anh vội khuyên cậu bạn: “Một mình lỡ gặp tai nạn thì sao, tớ đi cùng cậu.”
“Cậu cứ như mẹ tớ ấy, lo lắng đủ thứ.” Khương Duệ đáp lại một cách thờ ơ: “Tớ chỉ muốn một mình đi đây đi đó, cậu mà đi theo thì làm sao tớ giải tỏa tâm trạng được. Hơn nữa, chúng ta đâu phải từ nay về sau không còn liên lạc, có cần phải nhớ nhung tớ đến vậy đâu.”
Chu Chu biết tính nết của cậu bạn, việc đã quyết thì ai khuyên cũng vô ích. Anh lo lắng cúp điện thoại, niềm vui ban đầu đã tan biến sạch, chỉ còn lại nỗi thấp thỏm không yên cho Khương Duệ.
Anh vốn tưởng mình có thể không bị giấc mơ đó ảnh hưởng, nhưng trên thực tế, kể từ đêm đó, nỗi sợ hãi và lo lắng chưa bao giờ tan biến. Chúng chỉ tạm thời ẩn đi, rồi lại vì vô số sự trùng hợp mà xuất hiện trở lại, ùa về dồn dập, khiến anh không thể trốn tránh.
Chu Chu nghĩ đi nghĩ lại cả buổi chiều, cuối cùng vẫn quyết định kể cho Khương Duệ nghe những gì mình đã trải qua - dù chỉ có một phần trăm khả năng, anh cũng không thể chấp nhận mất đi người bạn của mình.
Anh loay hoay viết rồi lại xóa trong khung chat, mãi mới sắp xếp được lời lẽ, rồi cắn môi nhấn gửi. Chưa đầy vài giây sau, bên cạnh tin nhắn đã hiện lên dấu chấm than màu đỏ. Anh không kìm được nhíu mày, đổi mạng gửi lại lần nữa, màn hình vẫn hiển thị thông báo gửi thất bại.
Những tin nhắn khác đều có thể gửi bình thường, chỉ trừ những nội dung liên quan đến giấc mơ đó. Chu Chu sắp bị cảm giác bất lực nhấn chìm. Hiện tượng càng bất thường, càng kỳ lạ thì càng khiến anh hoảng sợ. Anh lại gọi điện thoại cho Khương Duệ, nhanh chóng kể lại sự việc.
“Alo, Chu Chu? Cậu làm gì đấy, sao không nói gì?”
Tim anh đập như trống, im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ có thể nói ra một câu: “Không sao, tớ lỡ tay bấm nhầm thôi, cậu cứ làm việc tiếp đi.”
Chu Chu mười tám tuổi, một chân bước vào một thế giới hoang đường, đáng sợ và bất thường. Đây là một sự áp đặt nghiệt ngã, một “món quà” trưởng thành mà anh không hề mong muốn.