Chương 48

“Ối, cậu bắt đầu đi theo con đường học bá rồi hả?” Cửa sổ được kéo ra một khe nhỏ, Tề Tễ vừa nói vừa thò đầu vào, rồi lại thấy từ bên ngoài nhìn vào không được lịch sự cho lắm, bèn giả vờ kiềm chế, thẳng lưng lên.

“Cậu đừng giả vờ trước mặt tôi nữa.” Tề Tễ chủ động đến tìm cậu ta chắc chắn có chuyện gì đó, Ngụy Thành Hạ đặt bút xuống, hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì không?”

“Giúp tôi giải quyết một chút rắc rối nhỏ, cậu chẳng cần làm gì cả, chỉ cần lộ mặt là được, được không?”

“Liên quan đến người cậu đang tìm sao?” Ngụy Thành Hạ vô thức hỏi, sau đó lại nói: “Thật ra tôi cũng khá muốn nghe câu chuyện của cậu, nhưng nếu cậu không muốn nói cũng không sao, một chút việc nhỏ này tôi vẫn có thể giúp.”

Tề Tễ gần như bị cậu ta thuyết phục. Cả hai đều vì khao khát tự do mà đến thế giới này, thậm chí còn có một quá khứ không mấy vui vẻ, cảm giác này giống như gặp cố nhân nơi đất khách, chính xác hơn thì có thể gọi là đồng cảnh ngộ. Đứng ngoài cửa sổ âm thầm đấu tranh một hồi lâu, cậu cuối cùng cũng đồng ý yêu cầu muốn nghe chuyện của Ngụy Thành Hạ.

Vì đã biết câu chuyện của đối phương, vậy thì cậu đành miễn cưỡng kể về bản thân.

Dù sao thì, ngoài Ngụy Thành Hạ ra, cũng sẽ không còn ai tò mò về cuộc đời cậu nữa.

Tiết sau là tiết thể dục của hai lớp họ, trời đã bắt đầu đổ những hạt mưa lất phất. Những người muốn tự học thì ở lại lớp, những người muốn chơi bóng thì đều chạy đến nhà thi đấu để giành chỗ. Tề Tễ dẫn cậu ta đến một đình vắng người, vừa nghe tiếng mưa, cậu vừa bắt đầu kể về mình và Chu Chu.

Những ký ức ngọt ngào đó cậu muốn giữ riêng không muốn cho ai thấy, nên đã không nhắc một lời nào, chỉ tập trung kể về sự gặp gỡ và chia ly của họ, cũng như việc cậu vì Chu Chu mà cam tâm vứt bỏ tự tôn, xuyên qua các thế giới.

Ngụy Thành Hạ từ đầu đến cuối đều yên lặng lắng nghe cậu nói, vẻ mặt có chút nặng nề, dường như cũng cảm thấy bất bình thay cậu. Hoàn toàn trái ngược, Tề Tễ với tư cách là người trong cuộc lại có giọng điệu bình thản, điềm tĩnh đến mức như đang kể chuyện của người khác.

Nếu không thì làm sao có thể giữ được lý trí của mình.

Từ trước đến nay cậu luôn cố ý né tránh quá khứ, vọng tưởng tô vẽ cho sự chờ đợi và hy sinh dài đằng đẵng đó, ôm giữ những ký ức ngọt ngào ít ỏi để tự an ủi. Thế nhưng cậu cũng là người, có một trái tim không ngừng đập, sẽ khao khát người mình yêu cũng yêu mình, chứ không phải một lần rồi lại một lần truy đuổi, hết lần này đến lần khác bỏ lỡ.

Khi nghiêm trọng nhất, trạng thái tâm lý của cậu tệ đến mức không khác gì một cái xác không hồn, vô số khoảnh khắc muốn cứ thế bỏ cuộc, cậu không muốn gì nữa, chỉ muốn cứ thế chết đi. Nhưng cậu vẫn không nỡ, không nỡ linh hồn mình hoàn toàn tan biến, không thể một lần nữa gặp lại Chu Chu ở một thế giới mới.

Cậu dựa vào Chu Chu để duy trì tinh thần đang lung lay sắp đổ của mình, sự tồn tại của Chu Chu lại khiến cậu yếu ớt đến tột cùng, thật mâu thuẫn làm sao.

Ngay cả hệ thống cũng nhận ra sự bất thường của cậu, lo lắng cậu xảy ra chuyện không thể làm nhiệm vụ, nên đã cưỡng ép cậu đi khám bác sĩ.

Bệnh của cậu ấy đâu phải cứ đi khám bệnh uống thuốc là có thể khỏi được, thuốc chữa phần ngọn không chữa phần gốc, thậm chí còn khiến tình trạng của cậu ấy tệ hơn, trở nên mơ hồ hơn. Tề Tễ đã rất lâu không mơ thấy Chu Chu, cậu từng một thời hoài nghi, người này có thật sự tồn tại không? Hay là do cậu tự tưởng tượng ra để lừa dối bản thân?