Chương 45

Bản năng tránh điều xấu tìm điều tốt thúc ép cậu rời đi, nhưng Chu Chu lại như dính chặt tại chỗ, núp sau bồn hoa nhìn hai người nói chuyện, nhìn Tề Tễ chủ động ôm Ngụy Thành Hạ, nhìn họ vẫy tay chào tạm biệt.

Chu Chu cười khổ một tiếng, mọi chuyện vẫn diễn ra theo con đường đã định, Tề Tễ vẫn gặp gỡ các nhân vật chính khác. Mơ tưởng về điều gì đó khác biệt, chỉ là ảo giác của riêng cậu. Chuyến tàu mang tên vận mệnh tạm dừng trong chốc lát, sau đó lại lao về phía trước với tốc độ nhanh hơn.

Cậu hút hết nửa bao thuốc trong phòng, xung quanh là một khoảng lặng chết chóc. Cậu hiểu rằng mình nên hỏi rõ ràng, ở cùng một trường, luôn có khả năng quen biết, có lẽ là do chính cậu quá bi quan — nhưng làm sao có thể nói ra được?

Hiểu rõ sự thật chưa chắc đã là chuyện tốt, vô tri mới là hạnh phúc đích thực. Điều cậu cho là vận rủi, cũng là hạnh phúc của người khác, làm sao cậu có thể vì tư lợi của bản thân mà kéo người khác xuống nước. Tề Tễ không biết gì cả, cậu ấy vốn dĩ nên được yêu thương, là Chu Chu đã ích kỷ gửi gắm hy vọng vào thiếu niên bất ngờ xuất hiện này, vọng tưởng thông qua tình tiết bị thay đổi để chứng minh rằng cậu không cần phải sống như thế mãi.

Điều này vốn dĩ không công bằng.

Tề Tễ đi đi lại lại trong phòng đầy lo lắng, làm phiền đến nỗi hệ thống cũng không nhịn được phải lên tiếng bảo cậu im lặng. Tề Tễ không vui hừ một tiếng, cái thứ phiền phức trong đầu cậu là một phần của Ý Chí Thế Giới, tác dụng chính là giám sát cậu, bây giờ nó còn dám bảo cậu im lặng, đúng là nực cười.

Mỗi khi nghĩ đến thân phận của Ngụy Thành Hạ, cậu lại hiểu ra lý do Chu Chu buồn bã. Cậu đã rất khó khăn mới khiến Chu Chu mở lòng đôi chút, sự xuất hiện của Ngụy Thành Hạ không khác gì một cú đòn chí mạng.

Giữa họ tồn tại quá nhiều khoảng cách thông tin, hơn nữa vì bị giới hạn bởi hệ thống, cậu hoàn toàn không thể nói với Chu Chu những lời như “tất cả những gì cậu trải qua chỉ là để đánh gục ý chí của cậu”. Chu Chu đã sống ở đây hai mươi bốn năm, thế giới này là tất cả những gì cậu có thể nhìn thấy, cậu không có tư cách phủ nhận sự yếu ớt của Chu Chu — Chu Chu đã sống một cuộc đời đầy cay đắng và tủi nhục, sự yếu ớt dễ tổn thương đó mới là bộ dạng thật của cậu ấy.

Tề Tễ do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đứng ngoài cửa phòng Chu Chu, gõ cánh cửa đang khóa trái. Giọng Chu Chu mơ hồ truyền đến: “Không còn sớm nữa, cậu đi nghỉ sớm đi.”

“Anh có chuyện muốn nói với cậu.” Tề Tễ không chịu bỏ cuộc đứng ở cửa, giọng nói vô cùng kiên định: “Nếu cậu không nghe, nhất định sẽ hối hận.”

Chu Chu không đáp lời, vài phút sau, cánh cửa vẫn được mở ra. Tóc Chu Chu bù xù, trong phòng nồng nặc mùi thuốc lá, Tề Tễ nhíu mày: “Chỉ biết cấm anh hút thuốc, còn bản thân thì hút đến nỗi người toàn mùi.”

“Tôi... ” Rõ ràng đã hạ quyết tâm xin lỗi Tề Tễ, nhưng lời nói đến miệng vẫn khó khăn như vậy: “Xin lỗi, hôm nay tôi tâm trạng không tốt lắm.”

“Cậu chẳng có lỗi gì với anh cả, nói thật, anh còn mong cậu có thể “có lỗi” với anh nhiều hơn một chút, như vậy cậu sẽ không muốn trốn tránh anh nữa.” Tề Tễ bất động nhìn chằm chằm vào cậu: “Cậu trước đây có hỏi anh làm sao biết chuyện của dì, rất xin lỗi bây giờ anh không thể nói cho cậu biết nguyên nhân thật sự, nhưng... Chu Chu, nếu cậu không vui vì chuyện liên quan đến anh, cậu có thể đến hỏi anh mà, chứ đừng một mình trốn đi hút thuốc, anh sẽ không bao giờ nói dối cậu.”