Chu Chu giật mình tỉnh dậy, toàn thân đẫm mồ hôi. Phải mất một lúc tim anh mới đập bình thường trở lại, anh véo mạnh mình một cái mới xác nhận đây không phải là mơ.
Cho đến khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của mẹ trong phòng khách, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Đây mới là thế giới anh đang sống, không có những mối yêu hận rối rắm và kịch tính đến vậy.
Chu Chu chợt nhớ đến việc trước kỳ thi tốt nghiệp cấp ba, cả lớp rất thích trao đổi tiểu thuyết cho nhau đọc. Anh cũng tranh thủ đọc vài cuốn khi rảnh rỗi. Có lẽ đây là nguyên nhân của giấc mơ hoang đường này, anh tự thuyết phục mình như vậy rồi nhanh chóng gạt nó ra khỏi đầu.
So với một giấc mơ vô căn cứ, anh còn có nhiều chuyện đáng bận tâm hơn. Nửa tháng nữa điểm thi tốt nghiệp cấp ba sẽ được công bố. Thời gian thông báo chính thức là vào buổi chiều, Chu Chu cứ đi đi lại lại trong phòng khách, một quãng đường mà anh lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, trong đầu đã nghĩ sẵn vô số khả năng. Đứng trước ngã rẽ quan trọng của cuộc đời, cuối cùng anh vẫn không thể giữ được vẻ ung dung thường ngày.
Ở tỉnh anh, điểm thi được công bố trực tiếp qua tin nhắn. Ba giờ chiều, Chu Chu liên tục bấm máy tính trên màn hình điện thoại, và chợt hiểu ra cảm giác vui mừng đến phát khóc là thế nào.
Ngoài cha mẹ, người đầu tiên Chu Chu nghĩ đến để chia sẻ niềm vui là Khương Duệ, người bạn thân từ thuở nhỏ của anh. Anh và Khương Duệ là hàng xóm từ hồi mẫu giáo, từng vì một món đồ chơi mà đánh nhau. Người ta vẫn nói không đánh không thành bạn, từ đó hai người họ dù là tiểu học, cấp hai hay cấp ba, không cùng lớp thì cũng cùng trường.
Mặc dù Chu Chu có thể kể ra hàng loạt tật xấu của Khương Duệ, nhưng không thể phủ nhận, cậu ấy là người bạn quan trọng nhất trong đời anh, không ai sánh bằng.
Trong lúc Chu Chu còn đang do dự, Khương Duệ đã gọi điện cho anh trước, cười hỏi: “Thế nào? Có vào được trường cậu muốn không?”
“Tớ có cảm giác như vừa trúng số độc đắc ấy.” Chu Chu cười nói.
“Tốt quá rồi, thấy cậu như vậy là tớ yên tâm rồi.” Giọng Khương Duệ chợt chùng xuống, rồi nhỏ dần: “À... còn thằng bạn này của cậu thì chuẩn bị ôn thi lại một năm đây, đừng có ghen tị quá nhé.”
Chu Chu nghe giọng điệu cố tỏ ra bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự nghẹn ngào của cậu bạn, lòng anh bỗng thắt lại. Giấc mơ kia thoáng qua trong đầu. Dù cố thuyết phục mình rằng đây chỉ là trùng hợp, anh vẫn không nén được mà hỏi dồn: “Vậy... kỳ nghỉ hè này cậu định làm gì, có đi du lịch không?”