Chương 36

“Cậu không nói xấu tôi chứ?” Chu Chu lại hỏi.

“Sao có thể chứ.” Tề Tễ trừng mắt nhìn cậu: “Tớ là loại người đó sao, nhưng dì đã kể cho tớ rất nhiều chuyện về cậu đấy, ví dụ như... hồi tiểu học cậu từ chối lời tỏ tình của một cô bé nên bị đánh một trận mà còn thua nữa?”

Tề Tễ cũng biết lời này của mình đáng ăn đòn, nói xong liền kéo giãn khoảng cách, chạy một mạch qua đường, bị Chu Chu túm lại vẫn la oai oái: “Tớ sai rồi, tớ sai rồi.”

Cậu ta đuổi theo xong mới thấy trò rượt đuổi này thật ấu trĩ, buông tay nói: “Cậu có giỏi thì đừng chạy nữa.”

Tề Tễ dựa vào cột đèn thở dốc, ánh hoàng hôn nhuộm má cậu ta thêm hồng hào, Chu Chu đứng ngay trước mặt cậu ta, sống động, chân thực. Ánh mắt Tề Tễ không hề dao động, như muốn nhìn sâu vào đôi mắt của đối phương.

“Chu Chu, cậu có biết không, cậu thật sự rất đẹp trai?”

Câu nói này quá đột ngột, Chu Chu bị cậu ta nói cho ngẩn ra, Tề Tễ nhân cơ hội co chân chạy mất, để lại một câu: “Xin lỗi nhé, tớ thật sự có bản lĩnh chạy đó.”

Chu Chu hít một hơi nhìn theo bóng lưng cậu ta, mặc kệ Tề Tễ tự mua vui, tay chạm vào tuýp thuốc mỡ trong túi, không khỏi nghĩ, sao lại có người kỳ lạ như vậy chứ?

Mặc dù lén nhìn riêng tư của người khác là không tốt, nhưng Chu Chu vẫn có chút để tâm đến tấm bùa cầu nguyện Tề Tễ viết. Không có lý do đặc biệt gì, chỉ là rất tò mò điều ước mãnh liệt nhất của Tề Tễ là gì – cậu tự tìm cho hành động của mình một cái cớ hợp lý, thấy đối phương đã biến mất khỏi tầm mắt, lập tức quay đầu trở lại dưới gốc cây đó.

Chỗ Tề Tễ treo không tính là bí mật, tên ký tên lại nổi bật đến mức khó mà bỏ qua, cậu lật sang mặt có chữ – PHẢI THỰC HIỆN TẤT CẢ MỌI ĐIỀU ƯỚC CỦA CHU CHU!!!

Ba dấu chấm than liên tiếp như đang bày tỏ ý chí mãnh liệt của tác giả, trong điều ước của Tề Tễ không có cậu ta, chỉ có Chu Chu.

Điều ước của Tề Tễ khiến Chu Chu lòng rối như tơ vò, bỗng nhiên không biết nên đối mặt với cậu ta như thế nào, loanh quanh một vòng trong công viên khu dân cư mới lên lầu, vừa vào cửa đã thấy Tề Tễ đang loay hoay với những chậu cây trên ban công, nghe tiếng bước chân liền không khách khí sai Chu Chu giúp tưới nước.

Những chậu cây này đều là Tề Tễ mua về từ ngoài phố mấy hôm trước, cậu ta lải nhải với Chu Chu mấy ngày liền rằng căn phòng ảm đạm, không có sức sống, Chu Chu đã ở đây gần nửa năm mà cũng không thấy có gì không ổn, lúc đó cậu trêu chọc cậu ta: “Thực vật cũng chẳng có sức sống bằng cậu suốt ngày líu lo đâu.”

Tề Tễ ban đầu còn tưởng mình được khen, nghĩ lại mới thấy không đúng, Chu Chu đang vòng vo mắng cậu ta ồn ào đây mà, liền cầm một chiếc gối ôm ném về phía cậu: “Chu Chu! Cậu tích chút đức đi, đừng có lén lút châm biếm tớ.”

Đối phương chẳng dùng bao nhiêu sức, Chu Chu đón lấy chiếc gối ôm cậu ta ném tới, khoái chí nhìn Tề Tễ tức giận méo mặt: “Cậu đừng nghĩ lung tung, tôi đang khen cậu có sức sống đó, rất chân thành.”

Bị Chu Chu nói vậy, Tề Tễ càng phải đưa việc này vào kế hoạch, ngày hôm sau tan học liền xách ba bốn chậu cây xanh về nhà, giữa chừng lại chạy lên chạy xuống bê thêm một bó hoa.

Thế là Chu Chu vừa tan làm đã giật mình khi thấy Tề Tễ đang ngồi dưới đất xới đất tưới nước, kinh ngạc nói: “Cậu thật sự có nhàn nhã như vậy à.”