Môi suýt bị cắn đến rách, Chu Chu cúi đầu xuống, không muốn nhìn vận mệnh của bà nữa: “Vâng... Con nghe mẹ hết.”
Đếm ngược thời gian, tàn nhẫn chờ đợi người thân ra đi, dù lòng có bình lặng như Chu Chu, thì làm sao có thể thờ ơ được. Bệnh viện mỗi ngày đều diễn ra những câu chuyện sinh ly tử biệt, trải nghiệm của cậu không hiếm thấy, nhưng đối với Chu Chu, đó là sự sụp đổ và tái cấu trúc của thế giới một lần nữa.
Cậu thất thần bước ra khỏi bệnh viện, nhưng ở cổng chính lại nhìn thấy một bóng người không ngờ tới. Tề Tễ đứng dưới bóng cây, ngẩng đầu nhìn những tấm bùa cầu phúc trên cây. Cây này đã trăm năm tuổi, những người bán hàng lợi dụng vị trí địa lý thuận lợi của nó, gần đây bắt đầu bán những tấm bùa cầu nguyện, chỉ vài tháng đã treo đầy kín mít.
Tề Tễ đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, nhón chân chuyên tâm nghiên cứu nội dung trên đó, không chú ý đến Chu Chu đang từng bước tiến lại gần.
“Không phải nói là nghe giảng online à?” Chu Chu dừng lại sau lưng cậu ta.
Tề Tễ quay người lại, không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của Chu Chu: “Chẳng phải học mệt rồi, ra ngoài thư giãn chút thôi mà.”
Vừa dứt lời cậu ta đã kéo Chu Chu đứng dưới gốc cây: “Mấy tấm bùa cầu phúc ở đây có năm tệ một cái thôi, chúng ta cũng mua hai cái đi, thỉnh thoảng cũng nên mê tín một chút.”
Việc Chu Chu có gật đầu hay không hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của Tề Tễ, không đợi Chu Chu trả lời, cậu ta đã chạy đi tìm ông chủ trả tiền. Những tấm bùa treo trên cây phần lớn là những lời ước như sức khỏe dồi dào, bình an hạnh phúc, v.v. Chu Chu nhận lấy cây bút dạ, ngẩn người nhìn tấm thẻ đỏ trong tay, cậu thậm chí hiếm khi nói ra những lời thật lòng với người khác, huống chi là viết ra một điều ước nào đó. Cậu quay đầu nhìn Tề Tễ, đối phương lại như làm việc lén lút, quay lưng về phía cậu, cúi đầu chăm chú viết gì đó.
Cậu nhớ lại hai điều ước mình đã ước vào năm mười tám tuổi – người yêu hạnh phúc, đỗ đại học Hải Thành. Bây giờ xem ra giống như một trò đùa lớn, điều ước thứ nhất chưa bao giờ thành hiện thực, điều ước thứ hai càng thêm châm biếm.
Tôi không muốn nhìn thấy.
Cậu chầm chậm viết năm chữ này, Tề Tễ kiên nhẫn đợi cậu treo xong, cố ý vòng sang phía đối diện để treo của mình, sợ Chu Chu nhìn thấy nội dung của cậu ta.
“Xong rồi.” Tề Tễ cười mãn nguyện: “Chúng ta về nhà thôi.”
“À phải rồi, cậu có phải rất muốn hỏi tớ, vì sao lại ở đây không?” Tề Tễ vừa đi vừa nói, đúng là nói trúng tim đen của Chu Chu: “Vì tớ đến để thực hiện điều ước của cậu đó.”
Chu Chu nhàn nhạt nói: “Cậu còn không biết điều ước của tôi là gì, sao mà thực hiện được?”
“Dù cậu có điều ước gì, tớ cũng sẽ thực hiện.” Tề Tễ mở to đôi mắt trong veo, vẻ mặt nghiêm túc trong một giây, rồi nhanh chóng phá lên cười lớn: “Cậu đừng có vẻ mặt nghiêm túc thế, tớ đùa đấy. Tớ chỉ là đoán trước mọi chuyện như thần thôi, biết mỗi chủ nhật cậu đều không vui, nên mới nghĩ đến đây ở bên cậu thôi.”
“Làm sao cậu biết chuyện của mẹ tôi?” Chu Chu vẫn hỏi ra.
Tề Tễ nheo mắt suy nghĩ một lúc: “Cái này á... tớ nói là tớ theo dõi cậu, cậu có tin không?”
Chu Chu lắc đầu.
“Thế nên, cái này bây giờ vẫn chưa thể nói cho cậu biết được, thiếu niên trong sáng luôn phải có chút bí mật chứ.” Tề Tễ vô lại nói: “Nhưng tớ và mẹ cậu đã đạt được liên minh chiến lược rồi đấy, cậu đừng hòng bắt nạt tớ là được.”