Sau khi được chẩn đoán ung thư, điều đầu tiên bà nghĩ đến không phải mình có thể sống được bao lâu, mà là Chu Chu phải làm sao – với tư cách là một người mẹ, làm sao bà nỡ nhìn cậu ấy lại một lần nữa chịu đựng đả kích. Bà khuyên Chu Chu đừng vì mình mà từ bỏ tiền đồ tươi sáng, cậu không nên bị mắc kẹt ở đây, cậu còn trẻ như vậy, tài năng xuất chúng như vậy, có bao nhiêu lý tưởng có thể thực hiện.
Chu Chu lại cố chấp muốn ở lại đây chăm sóc bà.
Chu Chu hiếm khi giới thiệu bạn bè cho bà, bà hoàn toàn không biết gì về bạn bè của Chu Chu, luôn lo lắng mình sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu. Khi Tề Tễ tự giới thiệu với bà, Hứa Cầm mừng rơi nước mắt. Bà nhìn thấy bóng dáng của Chu Chu trên người Tề Tễ, bản thân không thể cho con một gia đình hạnh phúc, đành hy vọng con có một tình yêu và tình bạn thật tốt.
Khi Tề Tễ rời đi, bà gọi cậu ta lại: “Tiểu Tề, Chu Chu nó bị mẹ làm khổ nhiều quá rồi... ”
“Dì à, chính vì có dì, cậu ấy mới trở nên xuất sắc như vậy, dì đối với cậu ấy không phải gánh nặng, mà là hạnh phúc, đừng nói về mình như thế.” Tề Tễ không đồng tình phản bác.
“Dì không biết mình còn sống được bao lâu nữa, dì là muốn nói... nếu có một ngày, dì không còn nữa.” Hứa Cầm ho khan một tiếng, nói tiếp: “cháu có thể ở bên giúp nó vực dậy, để nó tiếp tục sống tốt không?”
Tề Tễ trịnh trọng hứa với bà: “Dù dì không nói, cháu cũng sẽ làm vậy.”
Tề Tễ bị buổi tiệc sinh nhật tối qua hành hạ đến rã rời, quyết định ở nhà phung phí một ngày, nằm bẹp cả buổi mới lết khỏi giường, mệt đến choáng váng nhưng không quên chụp bữa trưa của mình gửi cho Chu Chu, còn kèm theo một tấm selfie cắn ống hút của bản thân.
Chu Chu ở trong phòng bệnh suốt cả buổi chiều, Hứa Cầm trò chuyện mệt rồi, cậu liền lặng lẽ ở bên bà nghỉ ngơi, tự mình xử lý email một bên.
Cậu mở bức ảnh “bữa trưa” Tề Tễ gửi lúc hai giờ rưỡi chiều, ánh mắt lại dừng lại ở tấm selfie hài hước kia, nhấn giữ để trả lời: Lau miệng đi, toàn dầu mỡ kìa.
“Điểm chú ý của cậu lạ ghê!”
“Thôi không nói với cậu nữa, tớ phải nghe giảng online đây, đừng nhớ tớ quá nhé.”
Sau khi chứng kiến mặt yếu đuối của Tề Tễ, giờ lại đối mặt với một Tề Tễ lạc quan, phiền phức thường ngày, Chu Chu càng tò mò về con người thật của cậu ta.
Gần hoàng hôn Chu Chu mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, nghe mẹ nói với mình: “Bác sĩ nói, vài ngày nữa sẽ thử một loại thuốc khác.”
“Vâng, rồi sẽ có chuyển biến thôi... Mẹ, mọi chuyện sẽ tốt đẹp mà.” Chu Chu cẩn thận nắm lấy tay bà.
“Chu Chu.” Hứa Cầm rất hiếm khi gọi đầy đủ họ tên cậu, tim Chu Chu giật mạnh một cái: “Mẹ đã nghĩ rất lâu rồi, nếu vẫn không có tác dụng, thì hãy từ bỏ đi.”
“Con chẳng phải cũng nói phải giữ tinh thần thoải mái sao?” Hứa Cầm an ủi vỗ đầu cậu, dịu dàng nói: “Ngày nào cũng ở trong bệnh viện, mẹ càng không thể lạc quan nổi. Chi bằng trân trọng thời gian, để mẹ ra ngoài đi dạo nhiều hơn, lỡ sau này không còn cơ hội nữa thì sao?”
Tay Chu Chu run rẩy, cậu rất muốn dứt khoát nói với bà sẽ không sao đâu, cậu có thể lừa được người khác, nhưng không lừa được chính mình.
Qua đôi mắt của mẹ, cậu nhìn rõ mồn một – bà còn một năm để sống. Hiệu quả điều trị rất nhỏ, cậu luôn rất tỉnh táo, tất cả những gì đã làm từ trước đến nay, chẳng qua chỉ là để tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.