Không như Tần Vũ Minh, tùy tiện kéo một người bất kỳ là có thể trò chuyện hai ba tiếng không ngừng nghỉ.
May mà cậu ấy tham gia tiệc sinh nhật chỉ là để thỏa mãn ham muốn ăn uống, không hứng thú tham gia vào không khí xã giao ồn ào của bọn họ.
Ngay từ đầu cậu ấy đã ngồi ở một góc, tùy tiện chụp vài tấm ảnh gửi cho Chu Chu, trong đó còn đính kèm mấy tấm ảnh tự sướиɠ cận mặt của mình.
Ngay cả khi Chu Chu không có thời gian trả lời, cậu ấy vẫn không ngừng nghỉ chơi trò tự nói chuyện một mình.
Cậu ấy còn chưa kết thúc màn “khủng bố” tin nhắn cho Chu Chu thì Tần Vũ Minh lại tưởng cậu ấy quá câu nệ không thả lỏng được, liền kéo mạnh cậu ấy ngồi vào giữa. Màn hình điện thoại vẫn dừng lại ở trang trò chuyện, Tần Vũ Minh tinh mắt liếc thấy một loạt tin nhắn màu xanh, cảm thán nói: “Ngày nào cũng nhắn tin tích cực thế này cho ai vậy, cậu sẽ không phải là có người trong lòng rồi đấy chứ?”
Tề Tễ tắt điện thoại, giả vờ vẻ mặt thần bí: “Bí mật, không nói cho cậu đâu.”
Chưa ở trong đám đông được bao lâu, Tề Tễ đã phát hiện ra mục đích thực sự mà Tần Vũ Minh kéo cậu ấy đến – học sinh cấp ba trò chuyện luôn không tách rời thi cử và yêu đương. Vừa ngồi xuống, cậu ấy đã cảm nhận được mấy ánh mắt từ phía xa, thỉnh thoảng xen vào vài câu, chủ đề lại từ Tần Vũ Minh vòng vèo sang chuyện tình cảm của chính cậu ấy, trong lời nói ngoài lời đều là dò hỏi ý tứ cậu ấy có muốn yêu đương hay không. Nhìn phản ứng hò reo của nhóm nữ sinh kia nữa, trong lòng cậu ấy đã rõ.
Cậu ấy nghiến răng nghiến lợi hỏi vào tai Tần Vũ Minh: “Cậu tổ chức sinh nhật còn kiêm luôn nghề bà mối à?”
“Nghe nói người ta thích cậu từ năm cấp hai, thầm mến cậu lâu rồi, cùng lắm thì coi như quen thêm bạn mới đi.”
Tề Tễ không phủ nhận cũng không khẳng định lời cậu ta nói, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, nhờ cậu ta giúp mình khéo léo nhắn lời cho cô gái kia.
Yêu và hận từ trước đến nay đều không có trạng thái trung gian, Tề Tễ chưa bao giờ tin vào chuyện không làm người yêu được thì làm bạn, tình cảm của cậu ấy dành cho Chu Chu cũng vậy. Nếu Chu Chu chưa từng xuất hiện, cậu ấy sẽ không yêu bất kỳ ai, nhưng một khi đã xuất hiện, thì phải chịu trách nhiệm cho sự đột ngột xông vào của mình.
Cho dù hận không thể, yêu không được thì sao chứ? Cậu ấy chỉ có thể bước trên con đường tình yêu cùng quẫn này, không còn lựa chọn nào khác.
Rượu bia đối với học sinh cấp ba luôn có sức hấp dẫn đặc biệt, huống hồ là học sinh lớp 12 bình thường hầu như không có hoạt động giải trí nào. Một nhóm người hát chúc mừng sinh nhật Tần Vũ Minh xong, lại bàn bạc xem đi đâu hát karaoke uống rượu. Tề Tễ vừa nghe đã muốn tìm cớ chuồn đi – chứng bệnh cũ của cậu ấy lại tái phát, hễ ở chỗ đông người là lại cảm thấy khó chịu, không thở nổi.
Ngay cả khi những người cậu ấy gặp ở thế giới này đã đủ ấm áp và thiện lương, thì vẫn chỉ có bên cạnh Chu Chu mới có thể khiến cậu ấy cảm thấy bình yên và an lòng.
Tần Vũ Minh dường như muốn giữ vững địa vị "bá chủ" của người mừng sinh nhật đến cùng, anh ta tinh ý nhận ra suy nghĩ của Tề Tễ, vươn tay giữ lấy cổ áo cậu không cho cậu đi trước: “Cậu không thể vắng mặt ở một phần quan trọng như thế này được, làm tớ đau lòng lắm đấy."