Chương 2

Ngày thường, Chu Chu dù có sốt ruột cũng sẽ trêu chọc cậu vài câu, nhưng hôm nay anh lại im lặng khác thường. Tề Tễ chợt nhận ra tâm trạng của Chu Chu hôm nay còn u ám hơn bình thường nhiều, liền biết ý mà ngậm miệng lại.

Trận mưa khiến Tề Tễ bị ướt suốt cả đường đi mà không có dấu hiệu ngớt. Cậu chợt cảm thấy, cứ thế này cùng Chu Chu im lặng ở bên nhau cũng không tệ.

“Thật ra... nếu anh có gì không vui, có thể nói ra để trút bầu tâm sự.” Tề Tễ dè dặt quay sang, cẩn thận đề nghị.

Nếu có thể nói ra, sao anh lại không làm? Nhưng đến cả việc nói ra còn không thể, thì làm sao trút bỏ gánh nặng mà bình tâm cho được.

“Thôi, em không muốn giảng đạo lý với anh đâu.” Tề Tễ nhẹ nhàng chạm lon bia của mình vào lon bia trong tay Chu Chu, thay cho lời cạn ly: “Vậy thì, chúc chúng ta tận hưởng một buổi tối không vui vẻ này.”

Bên tai là tiếng mưa rào, không ai nói lời nào, cả hai đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình và nhìn về phía xa. Tề Tễ rất muốn cái miệng cứng đầu và bướng bỉnh của anh không còn có thể giấu kín những lời trong lòng, nhưng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Chu thê lương mượn rượu giải sầu.

Cậu biết tất cả. Biết Chu Chu hôm nay vừa bị công ty sa thải, biết bệnh tình của mẹ anh không có tiến triển gì, biết tất cả những gánh nặng mà anh đang mang trên vai.

Nhưng Tề Tễ hiện tại chỉ có thể cho anh sự bầu bạn có lẽ là vô ích này.

Có lẽ rượu là chất xúc tác của lời thật lòng, hoặc có lẽ trận mưa này khiến đầu óc Chu Chu cũng không còn tỉnh táo. Anh nhìn sang gương mặt nhìn nghiêng của Tề Tễ, như bị ma xui quỷ khiến mà mở miệng: “Anh biết bí mật của thế giới này.”

Vừa nói xong, anh liền tự giễu cười một tiếng. Những lời tương tự anh đã nói vô số lần, nhưng chưa bao giờ nhận được hồi đáp - bí mật của thế giới này, anh thậm chí không được phép nói ra, không một ai có thể nghe thấy. Trong mắt người khác, anh chỉ khẽ động môi, nhưng không hề phát ra âm thanh nào.

“Ừm, bí mật gì ạ?”

Chu Chu sững sờ nhìn cậu. Tề Tễ tít mắt cười nhìn anh: “Em đang nghe đây, vậy nên dù có phiền muộn gì, anh cũng có thể nói cho em biết.”

Về vận mệnh, Chu Chu đã nghe qua đủ mọi giải thích. Anh nghĩ mình vốn không tin vào vận mệnh, nhưng khi vận mệnh ngang ngược bày ra trước mắt, anh lại không có cách nào khác ngoài việc phải tin.