Cho Chu Chu hy vọng và tự do trong một cốt truyện đã được sắp đặt sẵn, đó có phải là hy vọng và tự do thật sự không? Tề Tễ không nhịn được bật cười, cố hết sức giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói lại run rẩy: "Nếu anh có thực thể, việc đầu tiên tôi muốn làm là cùng anh đồng quy vu tận."
"Tôi chỉ là người truyền lời thôi, cậu có bản lĩnh thì đi mà tìm Ngài ấy để chất vấn.” hệ thống khinh bỉ nói: “Hơn nữa đã lâu như vậy rồi, cậu không sợ công dã tràng xe cát à?"
Phản kháng vốn chẳng có tác dụng, điểm yếu của cậu ta chính là Chu Chu, đây là sự thật không thể chối cãi, ai cũng có thể dùng điều này để uy hϊếp cậu ta.
Tề Tễ chỉ có thể không ngừng tự lừa dối mình, để rồi phớt lờ việc giấc mơ mà cậu ta tạo ra cho Chu Chu cũng chỉ là một trò lừa bịp.
Chẳng bao lâu sau là lễ kỷ niệm 90 năm thành lập trường Trung học số Mười Hai, trường tổ chức một ngày mở cửa khuôn viên, toàn bộ học sinh được nghỉ một ngày — "toàn bộ" này đương nhiên không bao gồm khối lớp Mười Hai.
Từ khi biết tin về hoạt động, Tề Tễ đã bóng gió hỏi Chu Chu có đi không. Chu Chu vốn đang băn khoăn, bị Tề Tễ hỏi mãi đâm ra phiền, đành phải đồng ý.
Chu Chu ít nhiều vẫn có chút khó hiểu: "Cậu không phải có tiết học à, tôi đi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cậu."
Tề Tễ liền nói với vẻ đầy lý lẽ: "Như vậy tôi mới có cảm giác chân thật rằng “hóa ra Chu Chu từng ở gần tôi đến vậy”. Cậu cứ coi như là tích đức để cổ vũ học sinh cấp ba đi."
Tự vấn lòng mình, Chu Chu quả thực nhớ những ngày vô tư lự, nếu không có giấc mơ đó, giờ ăn trưa Khương Duệ vẫn sẽ kéo cậu xông lên trước tiên, về đến nhà là có thể nhìn thấy bố mẹ cãi nhau một cách trẻ con.
Nhưng thừa nhận quá khứ tươi đẹp thì lại phải đối mặt với bản thân hiện tại, cậu cảm thấy xấu hổ vì điều đó.
Bao nhiêu năm qua, trốn tránh đã trở thành phản ứng vô thức của cậu. Trốn tránh sự quan tâm và gần gũi của người khác, trốn tránh những chuyện sẽ mang lại rắc rối, trốn tránh tất cả những gì mình đã mất.
Nhìn thấy sự mong đợi và cầu khẩn trong mắt Tề Tễ, cậu lại không thể nói ra một lời từ chối.
Chu Chu vừa đến gần cổng trường thì nhận được một cuộc điện thoại bàn. Cậu do dự bắt máy, rồi nghe thấy giọng của Tề Tễ: "Cậu có thể giúp tôi mang một hộp thuốc dạ dày đến trường được không? Tôi sắp đau chết rồi..."
Giọng Tề Tễ yếu ớt ở đầu dây bên kia không giống giả vờ, Chu Chu lập tức quay đầu đi tìm hiệu thuốc gần nhất để mua thuốc. Không rõ triệu chứng cụ thể của đối phương, cậu đành mua mỗi loại thuốc dạ dày một hộp.
Sau nhiều năm lại một lần nữa bước vào khuôn viên trường vừa quen thuộc vừa xa lạ, cậu vẫn có chút buồn bã. Các bạn cùng khóa với cậu dường như có tình cảm đặc biệt sâu sắc với trường cũ, mỗi năm có thời gian rảnh đều quay về thăm thầy cô. So với họ, cậu dường như hời hợt hơn nhiều, chỉ hoài niệm về quãng thời gian bình yên và tươi đẹp ấy.
Mặc dù vậy, cậu cũng không thể phủ nhận, những ký ức ấy cậu chưa bao giờ phai nhạt.
Lớp học của Tề Tễ trùng hợp lại là lớp học của Chu Chu năm xưa. Chu Chu theo tuyến đường trong ký ức tìm đến lớp học của cậu ta. Tiết này là tiết thể dục, trong lớp đã trống không, ánh mắt cậu lướt một vòng mới tìm thấy Tề Tễ đang nằm úp mặt trên bàn.