“Tôi biết bí mật của thế giới này.” Chu Chu bất ngờ mở lời, phá vỡ sự im lặng.
Một trận mưa lớn bất ngờ đổ xuống cả thành phố. Hàng xóm láng giềng đều tất bật thu quần áo, chỉ có Chu Chu không vội vàng, anh thong thả đi từ ban công lên tầng thượng, nhanh chóng leo lên sân thượng, tìm một góc khuất để trú mưa rồi ngồi xuống, mở một lon bia nhâm nhi cùng tiếng mưa rơi.
Năm giờ chiều, học sinh các trường cấp ba gần đó lần lượt tan học. Chu Chu chỉ vừa liếc xuống đã bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Thiếu niên mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh đang dùng cặp sách che mưa, vội vã chạy về nhà.
Anh không ngờ rằng, như cảm nhận được điều gì, người kia bỗng ngẩng đầu nhìn về phía lối vào tòa nhà, và gần như ngay lập tức chạm mắt với Chu Chu trên sân thượng. Chu Chu nào ngờ mắt đối phương tinh như vậy, trong lòng thầm kêu "chết rồi", nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản ngồi yên tại chỗ.
Chưa đầy năm phút sau, anh đã nghe thấy tiếng loạt xoạt ở cầu thang, không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Động tác của thiếu niên còn vụng về, khi leo lên người bị dính đầy bụi, khiến chiếc áo sơ mi trắng biến thành màu xám ngay tức khắc.
Tiếng bước chân dần đến gần, Chu Chu vẫn không nhìn tới, chỉ khẽ nói: “Mưa lớn thế này, lên đây làm gì?”
“Sợ anh nghĩ quẩn chứ sao.” Tề Tễ khẽ đáp, rồi nói tiếp: “Anh xích vào một chút đi. Hôm nay tâm trạng em không tốt, muốn làm phiền anh một lát.”
Kể từ khi Tề Tễ chuyển đến và trở thành bạn cùng phòng, Chu Chu đã sớm quen với những thay đổi cảm xúc thất thường của cậu. Anh miễn cưỡng nhích người vào trong.
Tề Tễ cũng không khách khí, ngồi sát vào Chu Chu, hất những sợi tóc ướt mưa ra sau gáy, rồi trực tiếp cầm lấy một lon bia chưa mở dưới chân Chu Chu, nhanh tay giấu vào túi trước khi anh kịp ngăn lại.
“Anh đúng là đồ keo kiệt, tính toán chi li với một học sinh cấp ba.” Tề Tễ bật nắp lon bia, ngửa đầu uống một ngụm ngay trước mặt Chu Chu, vừa như trêu đùa lại vừa như khıêυ khí©h. Ống tay áo ẩm ướt cọ vào cánh tay Chu Chu khiến anh không thoải mái rụt tay lại, một lần nữa dời mắt đi, tiếp tục nhìn lên bầu trời trống rỗng.
Một trong những biệt tài của Tề Tễ là độc thoại. Cậu chẳng cần biết Chu Chu có muốn nghe hay không, cứ thế líu lo kể lể những chuyện bực mình mình gặp phải, từ việc cái xúc xích ngô mua buổi sáng bị rơi xuống đất, cho đến việc bài thi bị chấm sai điểm, và cuối cùng kết thúc bằng việc nguyền rủa trận mưa lớn này.