Chương 6

Tại bàn ăn ngày hôm sau, Alan nhìn thấy anh trai Albert.

Sau khi chào hỏi buổi sáng với nhau, anh trai Albert dẫn đầu hỏi: "Alan, anh nghe nói em đã giành được chổi bay Neptune? Anh có thể xem qua được không?"

"Được chứ, anh Albert."

"Alan, con làm tốt lắm sáng nay trên tờ Nhật báo Tiên tri cũng đã đưa tin về quá trình giành chiến thắng của con, thật đáng kinh ngạc." Ông Harris búng nhẹ tờ báo trong tay.

"Cha, con muốn xem." Ren tiếp lời.

"Con cũng muốn, con cũng muốn." Emily đã hóa thân thành em gái mê muội anh trai, chạy đến bên cạnh cha mình tranh giành để xem.

"Emily, em hiểu không?" Ren trêu chọc em gái mình một cách xấu xa.

"Không hiểu, nhưng trên đó có ảnh của anh Alan." Emily trả lời thẳng thắn.

Ông Harris đưa tờ báo cho Ren và Alan cùng đọc.

Trên đó miêu tả quá trình đoạt giải của cậu, còn kèm theo một tấm ảnh thật lớn, trong ảnh Alan cầm chổi Neptune mỉm cười, bên cạnh là Ron, tàn nhang trên mặt cậu ấy rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy được.

"Ăn đi, ăn đi." Tâm trạng bà Harris vui vẻ đưa bữa sáng đến trước mặt mọi người.

"Cà chua nướng, thịt xông khói, bánh cuộn Đan Mạch, cháo ngũ cốc, rất phong phú!" Em gái Emily thở dài một cách thỏa mãn.

Alan hung tợn cắn một miếng cà chua nướng, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng với chế độ ăn uống của mình sau này.

Sau khi ăn xong, Alan lấy cớ làm bài tập về nhà trở về phòng mình, khóa trái cửa gọi hệ thống.

"Hệ thống bá chủ đại học phục vụ cậu." Thanh âm linh hoạt vang lên trong đầu.

"Mở không gian chứa đồ."

Không gian chứa đồ hiện ra trước mặt Alan, bên trong hiện tại có bốn vật phẩm, một cuộn giấy da buộc bằng tơ tằm đỏ, một chiếc áo choàng phù thủy, hai cuốn sách.

Giấy da Alan đã biết đó là "Hào quang bất khả chiến bại", chon nên cậu chọn áo choàng phù thủy.

Không thể nghi ngờ, đây là chiếc áo choàng phù thủy lộng lẫy, vải nhung màu đen bóng loáng, ánh sáng đen thần bí như ẩn như hiện, trên áo được khảm một đường viền màu bạc rộng bằng ba ngón tay, bên cạnh khắc chữ gì đó mà Alan không hiểu.

"Áo choàng này có công dụng gì?"

Vừa mới nghĩ tới đây, phần giới thiệu công dụng xuất hiện dưới ngăn chứa đồ tương ứng với chiếc áo choàng.

"Áo choàng phù thủy Miêu Miêu!"

Vừa nhìn thấy tên, Alan không nhịn được chửi bới, đây thật sự là một cái tên đáng yêu!

Áo choàng phù thủy Miêu Miêu: có thể biến thành bất kỳ bộ trang phục nào bạn muốn, kèm theo phép thuật khử bẩn tự động, phép thuật tàng hình (tàng hình ba lần một ngày, mỗi lần nửa giờ, không thể tích lũy), phép thuật biến hình, phép thuật phòng thủ (có thể bật lại những lời nguyền thông thường).

Alan ngay lập tức mặc thử chiếc áo choàng phù thủy, sự va chạm nhẹ với làn da như thể không có một sợi chỉ nào trên đó.

Cậu suy nghĩ một chút, muốn biến áo choàng phù thủy Miêu Miêu thành bộ quần áo mình vừa mới mặc.

Alan tiện tay rót một ít trà đen lên người, vết nước rất rõ ràng từng giọt từng giọt nhỏ xuống phía dưới, nhưng điều thần kỳ là trên người cậu một chút cảm giác ẩm ướt khó chịu cũng không có, như thể có một tấm màng mỏng nào đó đang ngăn cách.

Ý niệm "sạch sẽ" trong đầu vừa xuất hiện, mà chiếc áo choàng vừa nảy còn ướt đẫm, bây giờ đã khô ráo không một chút vết nước nào còn sót lại.

Bộ quần áo trở nên sạch sẽ gọn gàng, cổ áo sơ mi thẳng đứng trông giống như đã được ủi phẳng phiu, mặc trên người một cách chỉnh chu.

Alan chọn một cuốn sách khác, cuốn sách này rất dày, trên bìa trang trí màu đỏ thẫm giống như la bàn, đây là một mật mã có thể thiết lập mật khẩu bảy chữ số, Alan nghĩ rằng 7 trong thế giới Harry Potter là đặc biệt tồn tại, nên cậu thiết lập nó thành "7777777".

Mở bìa ra, trên giấy da ố màu vàng nhạt, một hàng chữ "Bách khoa toàn thư về thần chú" được viết trên đó.

Danh mục được chia thành các loại thường được sử dụng, phòng thủ, công kích, phép thuật đen, những lời nguyền không thể tha thứ và sáu khía cạnh khác.

Alan tiện tay lật một trang, trên đó có câu: Câu chú thường được sử dụng - Alohomora (phép mở khóa): Alohomora.

Ở trang tiếp theo, xuất hiện một người đàn ông mặc trang phục quý tộc Anh ở thế kỷ 17, ông ấy không ngần ngại lặp đi lặp lại động tác vung đũa phép. Thấy vậy, cậu đưa tay chạm vào ông ấy, lập tức phát ra âm thanh, giúp người xem dễ dàng quan sát và nắm bắt cách phát âm câu chú.

Điều này thực sự hữu ích.

Alan đè nén sự kinh ngạc trong lòng, cậu mở quyển sách "Chiến lược áp dụng câu chú" mà hôm qua vừa mới nhận được.

Bìa da màu xanh văn bản màu vàng, danh mục đánh dấu vị trí số trang của các câu chú đơn giản khác nhau.

Thật thú vị, số trang không hề cố định, thỉnh thoảng lại xuất hiện một câu chú mới, kèm theo phần giới thiệu về nguồn gốc của câu chú ấy, nó xuất phát từ cuốn sách nào, do ai viết và các thông tin liên quan khác, Alan đoán rằng có lẽ ai đó đã xuất bản một cuốn sách thần chú mới, và cuốn sách này sẽ tự động nhập vào.

Mở một trang khác: Âm thanh to (lời nguyền lớn): Sonorus.

Chiến lược áp dụng: Có thể áp dụng ở những nơi công cộng cần sự chú ý để giọng nói của bạn trở nên vang dội.

Phía dưới cũng đánh dấu cách sử dụng chú ngữ và cách vung đũa phép, có một ví dụ được thực hiện để nói với người đọc về việc ai đó đã sử dụng câu chú này trong những dịp nào.

Khi đọc trường hợp này, Alan cũng hiểu sâu sắc hơn về thế giới phép thuật.

Không chỉ là câu chú, mà còn là phong tục xã hội, phong tục tập quán.

Cho nên trong phần còn lại của kỳ nghỉ, Alan đã đọc hết cả hai cuốn sách.

Câu chữ thì đã được ghi nhớ trong đầu, nhưng với những tư liệu về âm thanh, Alan vẫn cần thêm thời gian để tiếp thu và thấu hiểu.

"Alan, anh có thể giúp em đọc chính tả một số từ được không?" Emily gõ cửa phòng của Alan.

"Đương nhiên là được rồi, Emily thân mến."

Là một giáo viên xuất sắc, Alan rất vui khi được dạy kèm cô em gái thân thiết của mình.

Sau khi đọc xong các từ, Alan còn đưa cho Emily phương pháp ghi nhớ liên kết để rèn luyện khả năng ghi nhớ của cô bé.

Sau khi tiễn cô em gái nhiệt tình của mình, Alan bắt đầu chuẩn bị cho kỳ khai giảng ở trường, trước hết là hoàn thành bài tập về nhà. Sau khi xem xét toàn bộ tài liệu giảng dạy, cậu nhận ra rằng việc hoàn thành tất cả bài tập theo sổ đăng ký thực sự là một việc đơn giản.

"Làm học bá trong đám học sinh này quả thật là chuyện đơn giản!"

Alan nhanh chóng hoàn thành toàn bộ bài tập về nhà, rồi dồn hết tâm sức vào việc nghiên cứu phép thuật và thần chú.

Cậu không hề biết rằng, ngày mai đang chờ đợi cậu một bất ngờ lớn.