Chương 47

Lo lắng cho Albert, mọi người lần lượt trở về phòng. Có lẽ trong cả nhà, chỉ có em gái Emily là ngủ ngon nhất.

Nửa đêm, Alan vẫn chưa ngủ sâu, thính giác nhạy bén khiến cậu nghe thấy những tiếng thì thầm rất khẽ vọng lên từ phòng khách. Alan lặng lẽ rời giường, bước chân không gây ra một tiếng động, rồi trốn sau cột hiên trong phòng khách.

Ở đó, ông Harris và Kingsley Shacklebolt đang nói chuyện.

"Owen, anh biết quy định bảo mật của Bộ." Kingsley xoa hai bàn tay vào nhau, vẻ mặt đầy áy náy: "Tôi không thể tiết lộ tình huống cụ thể trong nhiệm vụ của Albert. Nhưng xin anh hãy tin rằng chúng tôi thực sự đang cố gắng hết sức để tìm kiếm và giải cứu cậu ấy."

"Kingsley." Ông Harris trầm giọng, không hề lùi bước: "Anh hãy thử đặt mình vào vị trí của một người cha, không biết con mình còn sống hay đã chết. Từ những gì anh nói tối nay, tôi hiểu rằng Albert đang thực hiện một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Tôi không cần biết nội dung nhiệm vụ đó là gì, nhưng anh có thể nói cho tôi biết… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với con trai tôi không? Đây là thỉnh cầu của một người cha."

Kingsley im lặng vài giây rồi thở dài.

"Được rồi, Owen. Đây là cuốn sách mà Albert yêu thích nhất trước khi xảy ra tai nạn. Anh có thể đọc nó trước."

Ông Harris nhận lấy cuốn sách, lật nhanh từng trang. Trong đầu ông đã nghĩ đến việc tìm cơ hội nói chuyện với cậu con trai út. Cuốn sách này chính là thứ Alan đưa cho Kingsley, chắc chắn Alan đã đọc. Ông Harris hiểu rõ trí nhớ gần như nhϊếp ảnh của Alan, cũng tin tưởng vào sự thông minh và cẩn trọng của cậu.

"Owen." Kingsley bất ngờ hỏi khi ông Harris còn đang lật sách: "Ngày mai anh định làm gì?"

"Tôi nên làm gì?" Ông Harris cau mày. Trước mắt ông, cuốn sách mang dáng dấp thần thoại này dường như đang dần gắn chặt với vận mệnh của Albert.

"Tha lỗi cho tôi nói thẳng." Kingsley nghiêng người về phía trước, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn: "Ba người Ấn Độ kia chắc chắn sẽ quay lại nếu không tìm được Albert. Điều đó sẽ rất bất lợi cho gia đình anh. Anh cần phải có kế hoạch từ trước."

Ông Harris trầm ngâm giây lát rồi thẳng thắn đáp:

"Emily có thể đến ở nhà chị họ Josephine. Alan có thể quay lại Hogwarts sớm. Grace và Daisy tạm thời ở nhà. Ren và tôi sẽ luân phiên giữa Bộ Pháp thuật và nơi này. Đừng vội phản đối, hãy nghe tôi nói hết."

Ông giơ tay ngăn Kingsley vừa định lên tiếng.

"Như anh đã nói, nếu họ không tìm được Albert, sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến đây. Nếu căn nhà trống không, họ sẽ lập tức nhận ra. Khi đó, họ có thể tăng cường thêm nhân lực để truy bắt Albert, điều đó chỉ khiến tình hình của con trai tôi nguy hiểm hơn. Còn nếu họ dám xông vào…" Ánh mắt ông Harris lạnh đi: "Tôi cũng muốn bắt họ lại để hỏi cho ra thông tin về Albert. Ren và tôi đều đã đỗ N.E.W.T, lại đang ở nhà riêng, chừng đó là đủ để tự bảo vệ mình."

Giọng nói của ông kiên quyết, rõ ràng đã hạ quyết tâm.

"Được." Kingsley gật đầu: "Nếu anh đã quyết định như vậy, tôi sẽ liên hệ với Bộ để tạm thời mở mạng Floo trực tiếp từ Bộ đến nhà anh, giảm thiểu rủi ro khi di chuyển. Giờ đã khuya rồi, Owen, chúng ta tạm dừng ở đây. Tôi cần báo cáo lại với Bộ."

"Cảm ơn anh, Kingsley." Ông Harris nắm chặt tay ông ấy: "Chúc ngủ ngon."

Alan lặng lẽ quay về phòng, nhanh chóng chui vào giường, cậu có linh cảm ông Harris chắc chắn sẽ đến tìm mình.

Quả nhiên không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên. Alan giả vờ ngái ngủ, mở cửa.

"Xin lỗi, Alan." Ông Harris nói nhỏ, đầy vẻ mệt mỏi: "Có lẽ con đã ngủ rồi, nhưng ta có chuyện rất quan trọng cần hỏi."

Alan tránh sang một bên để ông vào phòng. Hai cha con ngồi xuống bàn. Bên ngoài, gió tuyết gào thét không ngừng. Ánh đèn trong phòng mờ ảo, một sự yên tĩnh giả tạo, giống hệt khoảng lặng trước cơn bão.

"Cha muốn hỏi về cuốn sách đó, đúng không?" Alan bình tĩnh mở lời.

Sau khi nghe Alan giải thích tỉ mỉ nguồn gốc cuốn sách, ông Harris trầm ngâm hồi lâu.

"Cha đã từng nghe đến thần mặt trăng của Ấn Độ chưa?" Alan nhẹ giọng hỏi.

"Chandra." Alan tiếp tục khi thấy cha im lặng: "Tên của ngài có nghĩa là "sáng" và "rực rỡ". Theo ghi chép, thần mặt trăng có bốn tay - một tay cầm vương trượng, một tay cầm lọ thuốc trường sinh bất tử, tay thứ ba cầm hoa sen, tay còn lại ở tư thế phòng thủ. Cỗ xe ba bánh của ngài được kéo bởi linh dương hoặc mười con ngựa trắng như hoa nhài."

Alan dừng lại, cố ý nhìn thẳng vào cha.

"Ý con là gì?" Ông Harris hỏi, giọng đầy cảnh giác.

"Trên thế giới này." Alan nói chậm rãi: "Ai là người khao khát sự bất tử nhất?"

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng ông Harris.

"Ý con là… kẻ-không-được-gọi-tên?"

"Có thể là hắn." Alan đáp: "Cũng có thể là Tử thần Thực tử. Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nhưng chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Cha định sắp xếp thế nào?"

Lúc này, sự chín chắn của Alan khiến ông Harris gần như quên mất, cậu chỉ mới là một học sinh.

Ông trình bày nhanh kế hoạch của mình. Ngay khi ông dứt lời, Alan lập tức phản đối:

"Không, cha. Con không thể quay lại Hogwarts."

Ông Harris sững sờ: "Không được, Alan. Dù con rất có năng lực, nhưng con vẫn là một đứa trẻ. Con phải ở lại Hogwarts, tuyệt đối không được tìm Albert."

Alan không vội phản bác.

"Cha nghĩ xem." Cậu nói điềm tĩnh: "Emily còn nhỏ. Cha có yên tâm để em ấy sống một mình ở nhà dì Josephine không? Em ấy có thấy bị bỏ rơi không? Có buồn không? Nếu cha tin rằng em ấy ở đó sẽ an toàn, vậy tại sao con với năng lực tự vệ tốt hơn lại không thể ở bên em ấy?"

Sự hợp lý trong lời nói của Alan khiến ông Harris dao động.

"Chưa kể." Alan tiếp tục: "Ai sẽ đưa con quay lại Hogwarts? Vì sao không để con cùng Emily đến nhà dì Josephine?"

Sau một hồi im lặng, ông Harris thở dài.

"Được rồi. Nhưng con phải chăm sóc thật tốt cho Emily và tuyệt đối không được hành động bốc đồng."