Chương 46

"Emily, sao em lại nghĩ đến việc đọc một cuốn sách như thế này?" Alan thực sự tò mò.

"Anh cả Albert mang cuốn này về cách đây mấy ngày." Emily đáp: "Mấy hôm trước em thấy anh ấy vừa ăn vừa đọc, nên em tò mò lắm. Hôm nay anh ấy không có ở nhà, anh kể cho em nghe đi, Alan nhưng đừng nói cho anh cả biết nhé!" Emily nghiêng cái đầu nhỏ, nở nụ cười ngọt ngào, trông vô cùng đáng yêu.

Alan mỉm cười đồng ý, mang sữa và bánh đến cho em gái. Emily ngoan ngoãn ngồi sang một bên vừa ăn vừa lắng nghe.

Alan mở sách ra. Ở trang đầu tiên có một dòng chữ viết tay:

"Bây giờ ta đã hiểu, làm việc mà không cân nhắc cái giá phải trả, hành động liều lĩnh mà không đánh giá đúng thực lực của bản thân là ngu ngốc đến nhường nào. Nhưng giờ thì ta rất hối hận - mọi chuyện đã quá muộn."

Ngày ghi chú là đúng một tuần trước.

Đây hẳn là chữ viết của anh cả.

Chuyện gì đã xảy ra với Albert?

Khoan đã, đoạn văn này rất quen thuộc.

Đây chẳng phải là một câu trích trong Robinson Crusoe sao? Nhưng câu này thì liên quan gì đến Viên Đá Mặt Trăng?

Hàng loạt nghi vấn hiện lên trong đầu Alan, cậu bắt đầu lo lắng cho anh cả - Albert là một Thần Sáng, thường xuyên phải thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm.

Nỗi bất an của Alan càng tăng khi cậu tra cứu thêm các tài liệu liên quan trong Kho báu nhà Ravenclaw. Theo ghi chép, viên kim cương màu vàng này đã trải qua vô số biến cố kể từ thế kỷ XI. Bất kỳ ai thèm muốn hoặc từng chạm tay vào viên đá đều gặp phải những kết cục bất hạnh.

Sự lo lắng của Alan lên đến đỉnh điểm khi Albert không xuất hiện trong bữa tối.

Về việc này, ông Harris cho rằng Albert hẳn có việc gấp nên không kịp báo cho gia đình. Nhưng bà Harris thì thực sự bất an - kể từ khi đi làm, Albert chưa bao giờ bỏ qua việc chào gia đình như vậy.

Dong – dong -dong - dong!

Ai lại chọn ghé thăm vào một đêm gió tuyết thế này?

Bà Harris ra hiệu cho Daisy đưa Emily về phòng. Dù có chuyện gì xảy ra, cô bé cũng nên đi ngủ trước. Ông Harris rút đũa phép, bước tới cửa, nhìn ra ngoài qua lỗ quan sát rồi lập tức mở cửa.

Gió tuyết tràn vào cùng một người đàn ông cao lớn, hói đầu, làn da ngăm đen.

"Xin lỗi, Owen, đã làm phiền anh muộn thế này." Người đó nói bằng giọng trầm chậm rãi: "Nhưng đây là lựa chọn cuối cùng của tôi rồi."

Alan để ý thấy người đàn ông đeo một chiếc khuyên tai vàng ở một bên tai.

"Kingsley." Ông Harris lo lắng hỏi: "Điều gì khiến anh đến đây giữa cơn bão tuyết thế này? Albert xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Cả gia đình sững sờ nhìn vị khách không mời mà đến, bà Harris vô thức ôm chặt vạt áo trước ngực.

"Ừm…" Kingsley Shacklebolt sắp xếp lại suy nghĩ rồi nói: "Đúng vậy. Đêm qua tôi nhận được chỉ thị từ Bộ, yêu cầu đưa Albert về báo cáo với Văn phòng Thần Sáng hôm nay. Nếu không tiếp nhận được cậu ấy, chúng tôi sẽ chờ. Nhưng đã xảy ra một số tình huống ngoài dự liệu, tôi buộc phải đến đây nói chuyện với anh."

Alan nhận ra sự do dự trong giọng nói của Kingsley- ông ấy đang che giấu điều gì đó. Ông Harris cũng nhận ra:

"Dù là chuyện gì, chúng tôi đều có thể chấp nhận. Nhưng điều chúng tôi muốn biết nhất lúc này là, Albert có an toàn không?"

Bà Harris im lặng, nhưng nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt. Bà rót cho Kingsley một tách trà nóng, hơi nước trắng xóa bốc lên, Kingsley nhấp một ngụm, thở dài nhẹ nhõm:

"Cảm ơn bà Harris. Tôi đã ở ngoài theo dõi suốt cả ngày, thời tiết thật sự quá lạnh. Owen, ít nhất thì Albert hiện tại vẫn an toàn. Trước mắt, cậu ấy chưa bị phát hiện."

"Có người đang tìm Albert?" Ông Harris lập tức nắm bắt trọng điểm, đồng thời ra hiệu cho bà Harris chuẩn bị đồ ăn. Alan nhẹ nhàng giữ bà lại với tư cách là một người mẹ lo lắng cho con trai, bà nên ở lại đây thì hơn. Alan đứng dậy vào bếp.

Kể từ khi bắt đầu rèn luyện thể chất, năm giác quan của Alan ngày càng nhạy bén, nên việc nghe được cuộc trò chuyện trong phòng khách không có gì lạ.

"Albert trước đó đã đến văn phòng nhận nhiệm vụ." Kingsley nói: "Tôi không thể nói rõ đó là nhiệm vụ gì, đây là tuyệt mật."

Alan gần như chắc chắn, chuyện này có liên quan đến viên đá mặt trăng.

"Hôm nay, ở làng của các anh." Kingsley tiếp tục: "Tôi thấy ba người Ấn Độ đội khăn xếp màu nâu đỏ. Họ mặc áo choàng vải lanh trắng, phía sau là một cậu bé người Anh rất đẹp trai, tóc sáng màu, có lẽ là một nhà sưu tập. Cách họ đối xử với cậu bé rất mang tính ép buộc, sắc mặt họ cũng không mấy vui vẻ."

Mùi xúc xích chiên thơm phức lan khắp phòng, Kingsley nuốt nước bọt:

"Xin lỗi, tôi đói cả ngày rồi."

"Không sao, thưa ông," Alan nói, cậu đặt trước mặt ông ấy một đĩa xúc xích chiên và bánh mì nướng, đồng thời rót thêm trà: "Ông đã chịu đói và chịu lạnh vì gia đình chúng tôi."

"Thật là một cậu bé lịch sự." Kingsley gật đầu: "Tôi nấp sau hàng rào gần đường thì thấy ba người đó đứng nhìn chằm chằm nhà anh khi xung quanh không còn ai. Họ ra lệnh cho cậu bé đưa tay ra và đổ một thứ đen như mực vào lòng bàn tay. Sau đó họ chạm vào đầu cậu bé, làm vài cử chỉ kỳ lạ rồi hỏi về Albert, cậu ấy có sống ở đây không, hôm qua có về không, hôm nay khi nào rời nhà…"

"Sau đó họ lại ra hiệu trên đầu cậu bé. Khi tỉnh lại, cậu bé loạng choạng đi về một ngôi nhà cách đây khoảng ba dặm. Ba người kia thì lẩm bẩm gì đó rồi rời đi. Tôi tưởng họ sẽ quay lại, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy. Sau khi tham khảo ý kiến Bộ, chúng tôi thống nhất, tốt nhất là gia đình anh nên rời đi một thời gian. Bộ sẽ cho phép anh tạm dừng công việc và nghỉ ngơi."

"Gần đây anh có nhận thấy điều gì bất thường ở Albert không?" Kingsley hỏi tiếp: "Ví dụ như cậu ấy gặp ai, hoặc đọc những cuốn sách nào?"

Vợ chồng Harris nhìn nhau, cảm giác tội lỗi dâng lên vì đã quá lơ là đứa con trai cả.

Alan suy nghĩ một lát rồi mang ra cuốn sách về truyền thuyết Viên Đá Mặt Trăng - cuốn mà hôm nay cậu đã đọc cho Emily nghe.

"Gần đây anh Albert đọc cuốn này rất nhiều." Alan nói: "Không biết nó có giúp ích gì cho ông không."

Kingsley nhận lấy cuốn sách, ánh mắt trở nên trầm xuống, dường như vị Thần Sáng dày dạn kinh nghiệm này đã đoán được phần nào tình hình.

"Tối nay tôi sẽ ở lại đây để bảo vệ bà, bà Harris." Kingsley nói lịch sự: "Lại phải làm phiền bà rồi."

"Dĩ nhiên." Bà Harris đáp: "Chúng tôi rất biết ơn ông."

Nếu không nhìn thấy bàn tay bà Harris siết chặt dưới gầm bàn, Alan có lẽ đã tin rằng bà vẫn bình tĩnh.