Chương 43

Vừa dứt lời, Alan đã nhanh chóng sắp xếp gọn gàng những vật liệu cần thiết theo thứ tự tăng dần, đồng thời đặt các quả cầu ma thuật vào những rãnh trên đỉnh các cột đá cẩm thạch tương ứng, tuân thủ chính xác bố cục của ngôi sao sáu cánh.

Theo sổ tay của Rowena, Alan lần lượt truyền ma lực vào từng quả cầu. Những cột ánh sáng trắng chói lòa lần lượt được kích hoạt, tụ lại bên dưới chiếc lò luyện cao lớn, tráng lệ, ngọn lửa khổng lồ lập tức bùng lên.

Ngay phía trước lò, một con rồng đỏ và một con ếch nhỏ màu xanh lá được chạm khắc sinh động. Hai bên trái phải của lò là hai con sư tử - bên trái đỏ rực, bên phải xanh lục. Phía sau lò là một con sư tử trắng, hai bên là mặt trời và mặt trăng mang hình dáng khuôn mặt con người, ánh mắt như đang dõi theo từng động tác của Alan.

Alan lần lượt cho các dược liệu vào lò, đồng thời điều chỉnh nhiệt độ theo phương pháp mà Geber ghi chép. Khi nhiệt độ dần tăng cao, miệng của ba con sư tử trên lò bắt đầu mở rộng từng chút một. Alan làm theo chỉ dẫn của Rowena, đặt các quả cầu ma thuật màu đỏ, trắng và xanh lá lần lượt vào miệng ba con sư tử.

Ba quả cầu ma thuật ấy tượng trưng cho:

"Đá trắng", dùng để biến kim loại thành bạc;

"Đá đỏ", dùng để tạo ra vàng nhân tạo;

Và "Thuốc trường sinh", dược phẩm có thể chữa bách bệnh và ban cho con người sự bất tử.

Đến khoảnh khắc cuối cùng của thuật giả kim, Alan chuẩn bị đưa vào vật liệu quý giá nhất - đôi cánh của chim Hermes.

Khi đôi cánh được thả vào lò, tất cả các vật liệu khác trong nháy mắt hòa trộn, cuộn xoáy lại thành một vòng tròn không đều, mang màu xanh đậm. Cẩm nang của Rowena đột ngột kết thúc tại đây, nhưng hòn đá ma thuật trước mắt lại không hề có màu nâu như ghi chép - nó mang sắc pha lê ngọc bích trong suốt.

Sai ở đâu sao?

Alan nhanh chóng nhớ lại những trải nghiệm mà Geber từng ghi lại. Cậu nghiến răng, một lần nữa phóng thích ma lực, điên cuồng nâng cao nhiệt độ của lò luyện. Ngọn lửa rực cháy vặn vẹo, liều mạng nhảy múa trong lò.

Ba quả cầu ma thuật không thể chịu nổi nhiệt độ khủng khϊếp ấy, dần dần mất đi hình dạng ban đầu, tan chảy thành chất lỏng. Chúng chảy vào bụng con rồng đỏ trên vách lò, rồi tiếp tục đổ vào bán cầu màu xanh đậm. Ngay khoảnh khắc ấy, đá ma thuật bắt đầu hình thành từ sâu trong lò luyện.

Alan vui sướиɠ nhìn khối màu xanh đậm kia dần nhuộm sang sắc nâu, từ từ dung hợp làm một thể hoàn chỉnh.

"Xong rồi!" Alan mừng rỡ thốt lên.

Trong suốt quá trình luyện chế, cậu hoàn toàn quên mất mình đang bị nhốt trong pho tượng, quên mất mục tiêu phải hoàn thành khảo nghiệm - toàn bộ tâm trí đều chìm đắm trong thế giới giả kim.

Hòn đá ma thuật nằm lặng lẽ ở trung tâm lò. Alan dập tắt ngọn lửa, thỉnh thoảng lại nhìn về phía hòn đá với niềm vui sướиɠ khi ánh sáng phản chiếu trên bề mặt của nó.

"Giáo sư, trước đó người nói đây là bài khảo nghiệm cuối cùng?"

Alan lên tiếng nhắc nhở, nhưng Rowena Ravenclaw dường như không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào trước việc cậu đã thành công chế tạo Hòn đá Phù thủy.

"Ồ, đúng vậy, ngươi đã thành công."

Rowena nhìn cậu, giọng điệu bình thản.

"Ngươi có thể cho ta biết tên của ngươi không?"

"Alan Harris."

"Ngươi đã hoàn thành xuất sắc tất cả các khảo nghiệm của ta." Rowena chậm rãi nói: "Thể hiện trí thông minh và lòng dũng cảm phi thường, biết kiềm chế lòng tham của chính mình… Ngươi có tư cách sở hữu báu vật của Ravenclaw."

Nói xong, bà ấy đặt một chiếc vương miện tỏa sáng rực rỡ lên bàn. Hình dáng của nó khác hẳn chiếc vương miện mà Alan từng sử dụng trước đó. Chỉ liếc mắt, Alan đã nhạy bén nhận ra sự khác biệt, nhưng khác ở đâu?

"Chiếc vương miện ngươi dùng để mở bức tượng chỉ là tác phẩm ban đầu của ta." Rowena giải thích.

"Nó mang ý nghĩa tượng trưng rất lớn, nhưng không thực sự có khả năng gia tăng trí tuệ. Nếu không, Helena đã không bị lòng tham che mờ mà phản bội."

Bà ấy chỉ tay vào chiếc vương miện trên bàn, ánh mắt đầy tự hào:

"Chiếc vương miện này được hoàn thiện trước khi ta qua đời. Nó không chỉ giúp ngươi luôn giữ đầu óc minh mẫn, mà còn khiến ngươi nhìn thấy được mong muốn thật sự trong lòng mình. Biết mình sai ở đâu, đó mới là trí tuệ chân chính. Từ giờ, nó thuộc về ngươi."

Sau đó, Rowena lấy ra mô hình tòa tháp mà Alan từng thấy trước đây.

"Tháp di động này rất thú vị. Hãy mang nó theo bên mình. Nếu ngươi bị lạc nơi hoang dã, nó sẽ bảo đảm cho ngươi một nơi trú ẩn an toàn. Quan trọng hơn cả, bên trong chứa một lượng sách khổng lồ mà ta đã sưu tầm. Những tri thức từ quá khứ này, nếu được nghiên cứu cẩn thận, sẽ xây dựng cho ngươi một cầu thang dẫn lêи đỉиɦ cao của con đường Pháp sư."

Nói xong, Rowena khẽ thở ra, thân hình dần dần trở nên mờ nhạt, như thể có thể tan biến bất cứ lúc nào.

"Alan." Bà ấy nói tiếp: "Ngươi cũng có thể mang theo Hòn đá Phù thủy. Đối với ta, nó đã không còn ý nghĩa, nhưng với ngươi, nó vô cùng trân quý. Ta sẽ dùng phương pháp chế tạo nó để truy đuổi linh hồn mình. Sau khi ta rời đi, bức tượng này sẽ không còn được sử dụng làm khảo nghiệm nữa. Không có ma lực duy trì, không gian bên trong nó sẽ bị xóa sạch theo sự ra đi của ta."

"Cuối cùng…" Giọng bà ấy nhẹ đi.

"Trước khi chúng ta gặp lại nhau, xin hãy giúp ta chăm sóc Helena. Cảm ơn ngươi."

Alan nhận lấy các bảo vật, cúi đầu thật sâu, bày tỏ sự kính trọng tuyệt đối đối với vị cường giả vĩ đại này.

Đột nhiên, dưới chân cậu lóe lên một tia sáng. Ánh sáng chói lòa khiến Alan phải vội vàng che mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã đứng trong phòng sinh hoạt chung của Ravenclaw - một nơi yên tĩnh đến lạ thường.