Giọng nói này khiến Alan bối rối trong chớp mắt.
"Xin chú ý: Bây giờ phát hành nhiệm vụ đầu tiên, nhận được giải thưởng siêu lớn tại sự kiện Quidditch, ta đến trông chừng cậu."
Giọng nói của hệ thống này vẫn là phụ trợ, thanh âm linh hoạt nghe có vẻ khiến cho người ta cảm thấy đặc biệt thả lỏng, hòa hoãn cảm xúc căng thẳng của Alan.
"Nhưng nếu nhiệm vụ thất bại, thì sẽ có hình phạt gì?"
"Sẽ không có hình phạt, nhưng nếu nhiệm vụ đầu tiên thất bại, hệ thống sẽ không còn phục vụ ký chủ nữa."
"À… Vậy có hỗ trợ bên ngoài không?" Lời đe dọa bằng pháo hoa thật sự có hiệu quả khiến Alan lo lắng ngay lập tức.
"Để ký chủ thích ứng tốt hơn với hệ thống đại học bá chủ, chúng ta đã chuẩn bị gói quà tặng cho người mới. Ngay trong ngăn đựng đồ, xin ký chủ đừng bất cẩn hãy cố gắng hết sức."
"Làm cách nào để mở ngăn chứa đồ?"
Cậu vừa nghĩ đến ngăn chứa đồ, một không gian khác giống như câu chú ma thuật không dấu vết xuất hiện trong ý thức của Alan.
Chỉ có ba vật phẩm nằm trong không gian.
Một là một cuộn giấy da cổ xưa với một sợi dây thừng màu đỏ, hai là một áo choàng phù thủy, ba là một cuốn sách.
Đầu tiên Alan chọn mở giấy da, sợi dây màu đỏ tự động rơi ra, sau khi mở nó ra chỉ thấy trên đó viết "Hào quang bất khả chiến bại trong 15 phút".
Công dụng: Có thể chặn đứng thời gian, hoặc có thể được sử dụng một lần, trong phạm vi thời gian được hào quang bao phủ, ký chủ có thể đạt được hiệu quả may mắn và tăng cường sức mạnh phép thuật hơn Felicity Elixir, và tạm thời có được kiến thức và trí tuệ của phù thủy cổ đại.
Thật sự là không có con đường nào sánh bằng, chức năng này quả thực được thiết kế riêng để hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên!
"Sử dụng hào quang trong ba phút." Không còn nghi ngờ gì nữa Alan đã chọn sử dụng nó.
Một dòng nước trong suốt từ trong ngăn chứa đồ chảy ra, Alan cảm giác đầu óc mình tỉnh táo mà trước đây chưa từng có, cảm giác tuyệt vời như cả thế giới đã nằm trong tầm kiểm soát của cậu.
"Xin hỏi cậu đã chuẩn bị xong chưa?" Nhân viên cửa hàng thúc giục.
"Có thể bắt đầu rồi." Alan không thể chờ đợi được nữa.
"Câu thần chú tạo lửa là gì?"
"Khi sao Mộc và Sao Kim gặp nhau, báo hiệu điều gì?"
"Thói quen của mạng lưới ma thuật là gì?"
...
30 câu hỏi về lịch sử phép thuật, thiên văn học và bói toán đã được Alan trả lời thành công trong vòng ba phút.
Tiết tấu trả lời lưu loát này đã khiến quần chúng vây xem bên cạnh trợn mắt há hốc mồm.
Ron kích động đến mức không kiềm chế được, không chỉ có tóc đỏ rực, má lấm tấm tàn nhang nghịch ngợm mà cả tai cũng đỏ bừng.
"Chúc mừng cậu, lấy được giải thưởng siêu cấp của chúng ta, phiên bản đặc biệt của chổi bay – Neptune!"
Nhân viên cửa hàng cầm ra một cây chổi cao quý thần bí, hình bầu trời đầy sao.
Mặc dù Alan chưa bao giờ chạm vào chổi bay, nhưng cũng có thể thấy đây là một cây chổi cực kỳ xuất sắc.
Độ cong của đuôi chổi rất thoải mái, đường nét lưu loát đảm bảo tốc độ của chổi, lớp da cừu làm bằng tay mềm mại đang kêu gọi chủ nhân vuốt ve nó!
"Đây là cây chổi cao cấp nhất trong thế giới phép thuật, tốt hơn so với dòng Nimbus được sản xuất hàng loạt! Alan, tôi chạm vào nó được không?" Ron kích động đến mức nói năng lộn xộn.
"Đương nhiên có thể!" Alan không ngần ngại đưa chổi cho Ron, Ron kích động đến mức sắp thở không nổi, cậu ấy cầm chổi bay Neptune giống như đang cầm bảo vật quý hiếm!
"Tôi có thể đến quán bar Cái Vạc Lủng để tìm ông Owen Harris - cha tôi không? Ông ấy có thể đến đây không? Tình huống này phải có mặt của người lớn."
"Hân hạnh được phục vụ cậu!" Xem ra nhân viên cửa hàng đã hoàn toàn bị thực lực của Alan thuyết phục.
Anh ta dặn dò một nhân viên bán hàng nhỏ nhắn nhanh nhẹn, cậu bé nhanh nhẹn linh hoạt như một con khỉ chạy về phía quán bar Cái Vạc Lủng.
Khi Ron say sưa vuốt ve "Neptune" lần thứ mười, ông Harris cất lời khen ngợi của mình!
"Trời ơi, thật sự không tin được." Ông Harris không dám tin đây là con trai mình.
"Cha, sao chúng ta không về trước rồi nói sau!" Alan đột nhiên đau đầu, làm sao giải thích với người nhà đây!