Chương 34

Ngay lúc mọi người đang thưởng thức bữa ăn, giáo sư Quirrell đột nhiên lao vào nhà ăn, chiếc khăn quàng cổ to sụp nghiêng trên đầu, vẻ mặt hoảng loạn đến tái mét. Tất cả đồng loạt trố mắt nhìn ông ấy, chỉ thấy Quirrell run rẩy đi đến trước bàn của giáo sư Dumbledore, chống tay lên mặt bàn, thở hổn hển:

"Con troll… trong tầng hầm… ta nghĩ… ta nghĩ nên báo cho ngài biết…”

Nói xong, ông ấy lăn ra sàn, bất tỉnh nhân sự.

Nhà ăn lập tức rơi vào hỗn loạn, phải đến khi giáo sư Dumbledore bắn ra hàng loạt tia pháo hoa chói tai từ đầu đũa phép, đám đông mới miễn cưỡng yên lặng trở lại.

"Huynh trưởng." Ông ấy trầm giọng nói: "Lập tức dẫn học sinh của nhà mình trở về ký túc xá."

Penello ngay lập tức đứng dậy:

“Học sinh Ravenclaw, đi theo ta.”

Ngắn gọn, dứt khoát, so với huynh trưởng nhà Gryffindor là Percy, Alan vẫn thích Penello hơn nhiều. Lúc này Percy trông chẳng khác nào một con gà trống kiêu ngạo, vội vã xua đàn gà con trở về tổ.

"Alan, Halloween chẳng phải có đủ loại quái vật, cướp biển, người ngoài hành tinh và phù thủy sao?" Edward vừa đi vừa lẩm bẩm. "Sao ở Hogwarts lại biến thành quỷ lùn? Giáo sư Quirrell diễn giống thật ghê! Không lẽ đây cũng là tiết mục Halloween? Tiếc thật, tôi còn chưa ăn đủ món ngon!" Edward rộng lượng coi tất cả chỉ là một phần của lễ hội Halloween, khiến Alan nhất thời không biết nói gì.

Tam Giác Sắt gặp con troll đúng vào đêm Halloween... Cụ Dumbledore có biết chuyện này không? Nếu biết, vì sao vẫn để giáo sư Quirrell lượn lờ trong Hogwarts? Nếu biết, vì sao lúc này ông ấy vẫn bình thản đứng trên bục giáo viên, chẳng hề tỏ ra lo lắng?

Ba phù thủy nhỏ vừa nhập học lại phải đối mặt với một con troll khổng lồ… Chẳng lẽ thật sự chỉ dựa vào vận may?

Nghĩ đến đây, Alan không khỏi lo lắng. Cậu đảo mắt tìm Harry, Ron và Fleger, Fleger thì bình an vô sự - Alan vừa thấy cậu bị Percy kéo đi, có lẽ muốn trốn cũng không được. Nhưng Harry và Ron thì hoàn toàn không thấy đâu.

Alan khẽ vỗ vai Edward ra hiệu, rồi lặng lẽ rời khỏi đội hình, Edward định đi theo nhưng bị Alan nhanh chóng ngăn lại. Khi đội Ravenclaw rẽ qua góc hành lang, Alan cúi người, nấp sau một bộ giáp sắt.

Giáo sư Quirrell nói con troll xuất hiện ở tầng hầm, nhưng theo trí nhớ của Alan và tiến trình của nguyên tác, lúc này con troll đáng lẽ phải ở phòng tắm nữ.

Alan lập tức chạy lên lầu. Chẳng bao lâu sau, một mùi hôi thối nồng nặc ập thẳng vào mũi - hỗn hợp của tất bẩn và nhà vệ sinh công cộng chưa từng được dọn dẹp. Tiếp đó là tiếng càu nhàu trầm thấp, kèm theo âm thanh những bước chân khổng lồ kéo lê trên nền đá.

Trong bóng tối, Alan thoáng thấy Harry và những người khác đang khom người quan sát. Con quái vật khổng lồ chậm rãi bước vào ánh trăng.

Alan kích hoạt chức năng tàng hình của chiếc áo choàng phù thủy. Sự kiện troll này là mốc không thể thiếu cho sự hình thành tình bạn của Tam Giác Sắt - trừ khi thật sự cần thiết, cậu không muốn thay đổi bất cứ điều gì.

Khung cảnh trước mắt vô cùng đáng sợ. Con troll cao gần mười hai thước, làn da xám xịt như đá granite, thân hình to lớn ngu độn giống như một đống đá vụn khổng lồ, phía trên là cái đầu nhỏ như hạt ca cao. Đôi chân ngắn dày như thân cây, bàn chân to, dẹt và chai sạn. Mùi hôi nó tỏa ra khiến người ta buồn nôn. Trong tay nó cầm một cây gậy gỗ thô to, kéo lê trên mặt đất vì cánh tay quá dài.

Con troll dừng lại trước một cánh cửa, nghiêng đầu lắng nghe. Sau vài giây do dự, nó cúi người, chậm chạp bước vào trong.

Alan bất lực nhìn Harry và Ron vô tình nhốt con troll vào phòng tắm nữ. Ngay sau đó, tiếng hét kinh hoàng của Hermione vang lên. Harry và Ron khựng lại trong giây lát rồi lập tức quay đầu, luống cuống mở cửa lao vào.

Alan theo sát phía sau.

Con troll vung cây gậy gỗ khổng lồ, đập nát mọi thứ trong phòng tắm. Gạch đá vỡ tung, thiết bị sụp đổ, các vách ngăn lần lượt bị phá hủy. Tình hình trở nên cực kỳ nguy hiểm. Con quái vật nhanh chóng phá tan chỗ ẩn nấp của Hermione, buộc cô ấy phải lăn lộn bò đi.

Harry chộp lấy một cái vòi nước, ném mạnh vào tường. Kế hoạch của cậu ấy thành công, con troll khựng lại, cách Hermione chỉ vài bước. Nó quay đầu ngu ngốc, chớp mắt liên tục để xác định nguồn âm thanh. Khi nhìn thấy Harry, nó do dự một chút rồi bước về phía cậu ấy, giơ cao cây gậy.

Harry dũng cảm nhảy lên lưng con troll, nhét đũa phép vào lỗ mũi nó. Ron niệm phép bay lên, cây gậy gỗ rơi trúng đầu con quái vật, phát ra tiếng chấn động vang trời. Con troll lảo đảo rồi đổ sầm xuống sàn, bất tỉnh.

Nhưng trên thực tế, mọi chuyện không hề may mắn đến vậy. Phép bay của Ron có tác dụng, nhưng lực rơi của cây gậy vẫn chưa đủ để hạ gục một con quái vật khổng lồ.

Alan tăng tốc lao lên, cậu bật nhảy nhờ bức tường bên cạnh, nắm lấy cây gậy và dốc toàn lực giáng mạnh xuống. Nhờ chiếc áo choàng tàng hình, trong mắt Harry và những người khác, người đánh gục con troll vẫn là Ron.

Ngay sau đó, giáo sư McGonagall, giáo sư Snape và Quirrell ập vào phòng, lúc này Alan yên tâm lặng lẽ rút lui.

Khi trở lại tháp Ravenclaw, phòng sinh hoạt chung vắng tanh. Alan kinh ngạc, chạy về ký túc xá thì thấy trên bàn Edward để lại một mảnh giấy. Chữ viết nguệch ngoạc, rõ ràng được viết trong lúc vô cùng lo lắng.