Chương 32

"Có người mang chổi đến cho Potter, thưa giáo sư." Malfoy vội vàng lên tiếng.

"Ừm, ừm, đúng vậy." Giáo sư Flitwick vừa nói vừa mỉm cười rạng rỡ nhìn Harry: "Giáo sư McGonagall đã kể cho ta nghe toàn bộ tình huống đặc biệt này rồi, Potter. Đó là loại chổi gì vậy?"

"Nimbus 2000, thưa thầy." Harry trả lời, nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của Malfoy, cậu ấy cố gắng hết sức để không bật cười: "Em có được nó là nhờ Malfoy." Cậu ấy bổ sung thêm.

Alan không nhịn được bật cười. Lúc này, sắc mặt của Malfoy quả thực vô cùng đặc sắc, hoàn toàn là bộ dạng không thể tin nổi.

"Alan, chiều nay sau giờ học hãy tới sân tập Quidditch, Roger Davis sẽ đợi trò ở đó." Giáo sư Flitwick mỉm cười hiền hòa nói.

"Vâng, thưa giáo sư." Alan cúi đầu chào tạm biệt giáo sư Flitwick. Harry và Ron đang đứng phía sau một cây cột phía trước cũng vẫy tay chào cậu.

Alan nhanh chóng đuổi kịp họ, Ron vừa đi vừa phấn khởi nói:

"Nhìn sắc mặt của Malfoy kìa, cậu ta chắc chắn không bao giờ ngờ rằng chuyện này lại trở thành phúc lành cải trang. Alan, Harry đã nhận được một cây Nimbus 2000, lại còn trở thành Tầm thủ nữa. Thật tuyệt khi được trở thành thành viên chính thức của đội Quidditch Gryffindor."

"Tuyệt thật, tôi cũng có một tin tốt muốn nói cho các cậu biết." Alan mỉm cười. "Nhờ có Harry, tôi cũng trở thành thành viên của đội Quidditch Ravenclaw. Có lẽ trong tương lai chúng ta sẽ có cơ hội đối đầu nhau."

"Chuyện đó đâu phải nhờ tôi." Harry cười lớn: "Nếu Malfoy không ném quả cầu trí nhớ của Neville đi, tôi đã chẳng thể gia nhập đội."

"Vậy các cậu nghĩ đây là phần thưởng cho việc vi phạm nội quy trường sao?" Một giọng nói giận dữ vang lên từ phía sau, Hermione ôm khư khư gói đồ trên tay Harry, bước lên cầu thang với vẻ không hài lòng.

"Tôi tưởng cậu đã ngừng nói chuyện với chúng tôi rồi chứ." Harry nói.

"Ừm, tốt nhất bây giờ cũng đừng nói." Ron phụ họa: "Như vậy khiến chúng ta cảm thấy thoải mái hơn."

Hermione hừ một tiếng, ngẩng cao mũi rồi bước đi.

"Thật khó hiểu, cô ấy lấy đâu ra cảm giác ưu việt như vậy?" Harry gãi đầu bối rối.

"Có lẽ là do danh hiệu ‘biết tuốt’." Ron nói rồi vội nhìn Alan với vẻ áy náy: "À, Alan, ý tôi không phải là cậu."

Alan không tranh cãi, chỉ lắc đầu mỉm cười.

Trong suốt các tiết học buổi chiều, Alan vẫn giữ được sự bình tĩnh, kiên nhẫn lắng nghe và ghi chép. Dù trong lòng rất mong chờ buổi tập Quidditch sau giờ học, cậu vẫn hiểu rõ tầm quan trọng của việc trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại. Cậu giống như một cây non vừa được trồng trên mảnh đất xa lạ, cố gắng bén rễ, hấp thu chất dinh dưỡng và nước, mong sớm trưởng thành thành một cây cao vững vàng, đủ sức chống chọi với gió mưa từ thế giới bên ngoài.

Khi tập trung, thời gian trôi qua lúc nào không hay. Tan học, Alan nhanh chóng thu dọn cặp sách, không ghé thư viện mà đi thẳng tới sân tập Quidditch.

Roger Davis đã chờ sẵn trên sân, thân hình cao ráo, tứ chi rắn rỏi cho thấy anh ấy là một vận động viên thực thụ. Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá xanh mướt, in xuống mặt đất những vệt sáng loang lổ lớn nhỏ khác nhau. Trong khung cảnh ấy, Roger trông đặc biệt cuốn hút, khiến Alan không khỏi có chút ghen tị.

"Chào Alan, ở đây này." Roger vẫy tay gọi dưới ánh nắng.

Alan bước tới, tốc độ càng lúc càng nhan, có thể thấy Roger dường như hơi sốt ruột.

Roger cúi người mở chiếc hộp gỗ lớn đặt dưới chân, bên trong chứa đủ loại dụng cụ cần thiết cho Quidditch, anh ấy lần lượt giới thiệu Quaffle, Bludger cùng các thiết bị khác cho Alan.

"Alan, em có biết luật Quidditch không?" Roger hỏi.

"Đương nhiên là có chút hiểu biết." Alan đáp, thấy ánh mắt hoài nghi của Roger, cậu liền tiếp tục:

"Quả bóng màu đỏ là Quaffle, các Truy thủ chuyền nó cho nhau, cố gắng ném qua vòng của đối phương, mỗi lần ghi điểm được mười điểm. Thủ môn có nhiệm vụ bảo vệ khung thành…"

Nói mình "có chút hiểu biết" rõ ràng là khiêm tốn. Từ khi sở hữu cây chổi Neptune, Alan đã nghiên cứu Quidditch khá kỹ. Lời giới thiệu mạch lạc, chi tiết của cậu khiến biểu cảm của Roger lần lượt chuyển từ kinh ngạc, nghi ngờ, rồi dần trở nên say mê.

"Quá tuyệt vời." Roger thốt lên: "Em xứng đáng với danh hiệu ‘kẻ điều khiển điểm số’ của Ravenclaw. Ngay cả anh cũng không thể giải thích rõ ràng hơn em được. Vậy bây giờ, để anh kiểm tra sức mạnh của em."

Nói xong, Roger ném cho Alan một cây gậy gỗ nhỏ, trông khá giống gậy bóng chày.

Ngay sau đó, anh ấy thả một quả Bludger đen bóng đang vùng vẫy dữ dội trong hộp ra ngoài. Vừa được thả ra, quả Bludger lập tức lao thẳng về phía Alan. Alan vung tay trái, đánh mạnh, Bludger bị hất bay cao và xa, xuyên thẳng qua một vòng sắt dựng đứng trên sân tập.

"Ồ… Anh vừa nhìn thấy gì thế này?" Roger kêu lên: "Em dùng Bludger bay xuyên qua vòng… quá nhanh và…"

Chưa kịp nói hết, quả Bludger từ trên cao đã quay đầu lao thẳng về phía Roger. Roger nhanh tay ôm lấy nó, nhét trở lại vào hộp, quả Bludger giãy giụa tuyệt vọng bên trong.

"Xem ra em rất thích hợp làm Truy thủ, Alan!" Roger phấn khích reo lên.

Sau đó, anh ấy để Alan lần lượt thử nghiệm các vị trí: Truy thủ, Thủ môn và Tầm thủ. Alan đều hoàn thành xuất sắc, phản xạ nhanh nhạy, sự linh hoạt cùng khả năng quan sát sắc bén của cậu khiến Roger không ngừng kinh ngạc.

"Alan, em thực sự là toàn năng." Roger cười lớn: "Anh cảm thấy năm nay Quidditch Cup rất có triển vọng."

"Vậy cuối cùng em sẽ đảm nhiệm vị trí nào?" Alan cũng vô cùng hào hứng, cảm giác điều khiển cả sân đấu và bay theo gió khiến cậu mê mẩn.

"Trước mắt, anh nghĩ em sẽ làm Truy thủ." Roger trầm ngâm: "Về khả năng ghi điểm, chúng ta rất cần một mũi nhọn mạnh mẽ. Còn vị trí Tầm thủ thì…"

Rõ ràng anh ấy đang do dự, cân nhắc xem nên sắp xếp Alan thế nào để đạt hiệu quả cao nhất.

"Năm nay đội đã tuyển được một Tầm thủ rất tài năng." Roger nói tiếp, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: "Cô ấy… rất… dễ thương. Trước mắt cứ để cô ấy thử sức đã."

Alan nghe vậy liền hiểu rằng Tầm thủ mới hẳn là một cô gái vô cùng ấn tượng.

Từ đó trở đi, cuộc sống của Alan càng trở nên bận rộn. Ngoài bài tập ngày càng nặng, cậu còn phải duy trì việc luyện "Sơ cấp luyện thể thuật", dành nhiều thời gian trong thư viện, đồng thời tham gia huấn luyện Quidditch ba buổi mỗi tuần.

Cuối cùng, cậu cũng biết được danh tính của Tầm thủ kia - đó là một nữ sinh châu Á năm hai, tên là Trương Thu.