Chương 26

Sáng sớm hôm sau, Alan nửa tỉnh nửa mê, hoàn toàn không muốn ngồi dậy, cậu cảm thấy thật thoải mái! Chiếc nệm mềm mại hay ga trải giường này, khiến người ta muốn đắm mình trong đó, để chăn bông vướng vào cơ thể không bao giờ muốn dậy.

Cuối cùng, đồng hồ sinh học chính xác vẫn khiến Alan miễn cưỡng ngồi dậy. Ngay lúc này, cậu phát hiện ở đầu giường có một lá thư, Alan nhanh chóng mở ra, hóa ra đó là thời khóa biểu của năm nhất. Lá thư này chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ở đầu giường mà không hề gây ra bất kỳ động tĩnh nào, khiến Alan càng thêm cảnh giác - xem ra cậu vẫn chưa thể buông lỏng việc rèn luyện thân thể.

Alan liếc nhìn Edward vẫn đang ngủ say, rồi nhẹ nhàng mở tờ giấy da. Học kỳ này có tổng cộng tám môn học, bao gồm thiên văn học, thảo dược học và ma thuật… Về cơ bản, mỗi ngày có một tiết buổi sáng và hai tiết buổi chiều, chỉ riêng môn thiên văn học là học vào ban đêm, mỗi tiết kéo dài khoảng hai giờ.

"Thật tuyệt."

Chiều thứ sáu không có lớp, lại còn được nghỉ trọn hai ngày cuối tuần. Như vậy, cậu có thể thoải mái sắp xếp thời gian để làm những việc của riêng mình.

Alan tỏ ra vô cùng hài lòng với cách sắp xếp chương trình học, đặc biệt là tiết học đầu tiên bắt đầu từ chín giờ sáng. Điều đó đồng nghĩa với việc cậu có đủ thời gian để rèn luyện thể chất, tắm rửa, rồi thong thả thưởng thức một bữa sáng ngon miệng.

Vì vậy điều cần giải quyết cấp bách lúc này là tìm một nơi thuận tiện để rèn luyện thể chất.

Alan nhanh chóng mặc quần áo, vào phòng tắm thu dọn rồi rời khỏi tháp Ravenclaw. Trên đường đi, cậu chợt nhớ đến Phòng Yêu Cầu từng đọc trong sách -nơi đã giúp Harry không ít lần. Nếu có thể tìm ra căn phòng ấy và dùng những thiết bị rèn luyện bên trong, tốc độ tiến bộ của "Sơ cấp Luyện Thể Thuật" chắc chắn sẽ được đẩy nhanh.

Xác nhận Edward vẫn ngủ say, Alan cầm theo cuốn sách sử dụng cho buổi sáng, đi đến nơi khuất tầm nhìn rồi kích hoạt chức năng tàng hình của áo choàng phù thủy Miêu Miêu. Giờ còn chưa đến sáu giờ, cậu không muốn chạm mặt Filch hay lũ ma, bị bắt gặp thì chỉ tổ tốn thời gian giải thích.

Dựa vào trí nhớ, Alan tìm kiếm tấm thảm có hình con troll, từ tầng này sang tầng khác, cuối cùng trên tầng tám của lâu đài, cậu nhìn thấy bức thảm vẽ cảnh con troll đang đánh Barnabas Ngốc Nghếch.

Alan hít sâu, đầu óc trống rỗng, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: "Mình cần một nơi để tập thể dục."

Cậu đi qua đi lại trước tấm thảm ba lần. Ngay sau đó, một cánh cửa đột ngột xuất hiện trước mặt.

Alan lập tức mở cửa bước vào, bên trong là một căn phòng rộng rãi như phòng tập thể dục, các thiết bị luyện tập được sắp xếp gọn gàng, thậm chí còn có cả phòng vệ sinh được chuẩn bị chu đáo, tiện cho việc thu dọn sau khi tập.

Alan bình tĩnh lại, bắt đầu luyện tập theo "Sơ cấp Luyện Thể Thuật", từng động tác một, trật tự và nghiêm túc.

Sau khi tập luyện và tắm rửa xong, Alan cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng, cậu quyết định đi thẳng đến nhà ăn dùng bữa sáng, may mắn là cậu đã mang theo sách vở cho hôm nay, nếu không lại phải quay về tháp Ravenclaw để trả lời câu đố của chiếc nhẫn đồng hình đại bang - không phải vì sợ, mà vì tốn thời gian.

Khi Alan đến nơi, nhà ăn đã khá đông đúc, xem ra mọi người đều rất hào hứng với ngày học đầu tiên.

"Alan, qua đây ăn đi!" Fleger gọi lớn, hoàn toàn quên mất bàn của mình toàn là Gryffindor.

Alan mỉm cười, chỉ vào biểu tượng Ravenclaw trên áo choàng, rồi đi về phía bàn dài của học viện mình. Fleger lúc này mới nhận ra sai sót, gãi đầu ngượng ngùng.

"Tiết đầu là Biến hình của giáo sư McGonagall, phải nhanh lên kẻo muộn." Alan vừa nói vừa ăn hết hai chén ngũ cốc và năm lát bánh mì phết bơ, rồi bất ngờ chợt khựng lại.

"Edward!" Cậu giật mình: "Cậu ấy còn chưa ăn sáng!"

Alan vội vàng lấy vài chiếc bánh sandwich cùng một chai sữa chua, rồi chạy thẳng về tháp Ravenclaw. Quả nhiên, Edward vẫn đang ngủ say sưa.

"Dậy mau, sắp muộn rồi!" Alan kéo Edward dậy.

"Ồ… chào buổi sáng, Alan." Edward lẩm bẩm, trông vẫn còn ngái ngủ.

Alan nhanh chóng giúp cậu ấy thu dọn đồ đạc. Sau khi rửa mặt xong, cả hai vội vã chạy đến lớp Biến hình, nhờ chuyến "tham quan" lâu đài buổi sáng, Alan dẫn Edward đến lớp một cách suôn sẻ.

Trong lớp, hầu hết chỗ ngồi đã kín, học sinh cười nói ồn ào, chẳng ai chú ý đến con mèo đang ngồi trên bục - ngoại trừ Alan.

"Xem ra chúng ta phải ngồi phía sau rồi." Edward tiếc nuối nói.

Alan gật đầu, kéo Edward ngồi xuống, trong khi con mèo trên bục liếc nhìn họ.

"Con mèo đó… có vấn đề gì à?" Edward thì thầm.

"Là giáo sư McGonagall." Alan nhỏ giọng đáp: "Nhìn mắt kìa, giống hệt cặp kính của bà ấy."

Edward lập tức nín thở, nhìn những bạn học còn đang ồn ào bằng ánh mắt đầy thương hại.

Ngay sau đó, con mèo nhảy khỏi bục, giữa không trung biến thành hình người.

"Giáo - giáo sư McGonagall!" Ron hoảng hốt kêu lên.

"Chào buổi sáng." Giáo sư nghiêm khắc nói: "Ron, Harry, Fleger, các trò đến muộn. Mỗi người trừ năm điểm."

Ngày đầu tiên đã bị trừ điểm, thật là tai hại.

Buổi học bắt đầu. Chỉ trong nháy mắt, Alan đã hoàn thành bài tập biến que diêm thành kim, khiến giáo sư McGonagall kinh ngạc thưởng cho Ravenclaw mười điểm.

Đến cuối tiết, ngoài Alan, chỉ có Hermione Granger là đạt được kết quả.

Không chỉ riêng môn Biến hình - trong hầu hết các lớp học sau đó, Alan đều liên tục ghi điểm cho Ravenclaw.