Một nhóm phù thủy nhỏ lo lắng theo bước chân của giáo sư McGonagall vào hội trường.
Đây thực sự là một nơi kỳ diệu, nguy nga và tráng lệ. Học sinh từ các lớp khác nhau trong trường ngồi quây quần quanh bốn chiếc bàn dài. Phía trên cao, hàng nghìn ngọn nến lơ lửng giữa không trung, tỏa ánh sáng dịu dàng khắp đại sảnh. Trên các bàn, những chiếc đĩa và cốc bằng vàng sáng bóng đã được bày sẵn ngay ngắn. Ở đầu nhà ăn là một chiếc bàn dài khác, nơi các giáo viên đang ngồi rất nghiêm túc.
Điều ngạc nhiên và kỳ diệu nhất chính là mái nhà, trần nhà đen mượt như nhung được điểm những ngôi sao lấp lánh, trông giống hệt bầu trời đêm tĩnh lặng.
Giáo sư McGonagall nhẹ nhàng đặt một chiếc ghế đẩu bốn chân trước mặt các trò năm nhất, sau đó một chiếc nón phù thủy nhọn được đặt lên chiếc ghế đẩu. Chiếc nón trông cũ kỹ, vá víu, sờn rách và lấm lem bụi bẩn. Bất ngờ thay, chiếc nón bắt đầu cất lên một bài hát, khiến tất cả các học sinh năm nhất đều sững sờ kinh ngạc.Giáo sư McGonagall cầm trên tay một cuộn giấy da và lần lượt xướng lên từng cái tên. Mỗi đứa trẻ được gọi sẽ bước lên ngồi trên chiếc ghế đẩu, để chiếc nón - có lúc rất nhanh, có lúc chần chừ suy nghĩ - hô vang tên nhà mà đứa trẻ đó được phân vào. Mỗi lần như vậy, những tràng pháo tay lại rải rác vang lên khắp khán phòng.
"Alan Harris."Không lâu sau khi Hermione Granger được phân vào nhà Gryffindor, Alan bình thản bước về phía chiếc ghế đẩu đặt ở một góc. Cậu tin rằng mình có thể đánh lừa chiếc nón tự xưng là có khả năng suy nghĩ ấy.
Khi chiếc nón bẩn thỉu được đặt lên mái tóc vàng mềm mại, Alan khẽ cau mày vì khó chịu, đưa tay giữ nhẹ để nó không chạm vào da mặt.
"Ồ...ngươi thật sự rất tài năng." Chiếc nón thì thầm: "Ta có thể cảm nhận được dòng ma lực dồi dào đang tuôn chảy trong ngươi, điều này vô cùng hiếm thấy ở một phù thủy trẻ tuổi như vậy. Ngươi điềm tĩnh, không hấp tấp, cũng chẳng nôn nóng muốn biết mình sẽ thuộc về nhà nào. Ngươi khao khát được bày tỏ suy nghĩ của bản thân, nhưng lại không ham muốn kiểm soát quyền lực. Vậy thì... Ta nên phân ngươi vào nhà nào đây?"
"Này, ngươi rất quan tâm đến việc tích lũy kiến
thức, theo đuổi trí tuệ, háo hức khám phá thế giới chưa biết và lang thang trong thế giới tri thức đại dương. Vậy thì ngươi nên được phân loại vào-"
"Ravenclaw!"
Những tràng pháo tay lịch sự vang lên khắp khán phòng khi Alan bước về phía chiếc bàn dài của nhà mình, cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm - kế hoạch đã thành công, cậu đã lừa được chiếc Nón Phân Loại, và quan trọng hơn cả, nó không hề phát hiện ra bí mật về sự tái sinh của cậu.
Fleger được phân vào Gryffindor, điều đó cũng chẳng khiến Alan ngạc nhiên. Fleger có thể không quá thông minh, nhưng cậu ấy chưa bao giờ thiếu dũng khí hay tinh thần chính nghĩa.
Malfoy được xếp vào Slytherin và trông vô cùng mãn nguyện, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Cho đến khi..
"Harry!
Khán phòng lập tức rộn lên những tiếng xì xào, ai nấy đều háo hức muốn tận mắt chứng kiến Harry Potter - cậu bé huyền thoại đã đánh bại Kẻ-mà-ai-cũng-biết.
Harry trông vô cùng căng thẳng, cậu ấy ngồi trên chiếc ghế đẩu, nhắm chặt hai mắt, hai tay nắm chặt lấy mép ghế, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó. Thời gian trôi qua tưởng như dài vô tận, cuối cùng chiếc nón hét lên:
"Gryffindor!"
Tiếng reo hò từ bàn Gryffindor bùng nổ, vang dội khắp đại sảnh, mọi người cùng nhau tới bắt tay Harry, vỗ vai chúc mừng, trên mặt ai nấy đều toát lên vẻ tự hào khôn xiết.
Ron cũng được phân vào Gryffindor, những người anh của cậu ấy vui mừng ra mặt, vỗ tay không ngớt.
Alan liếc sang chiếc bàn dài bên cạnh, Harry và Fleger đều nhìn cậu với ánh mắt đầy tiếc nuối. Bất giác, Alan cảm thấy lòng mình dịu lại, con người ta luôn buồn vì chia ly, nhưng lại càng hạnh phúc khi được đoàn tụ. Ở bên nhau quá lâu dễ nảy sinh va chạm và mâu thuẫn - đôi khi, chính khoảng cách mới tạo nên vẻ đẹp.
"Cậu quen Harry Potter bên kia à?"
Một giọng nói lười biếng bỗng vang lên bên cạnh cậu.
"Ừm." Alan cũng không giải thích quá nhiều, cậu thu hồi ánh mắt khỏi Harry rồi quay đầu nhìn sang.
Chủ nhân của giọng nói đó là một chàng trai có mái tóc nâu, làn da trắng nõn, hai bên má có vài vết tàn nhang nghịch ngợm, dưới mắt có quầng thâm dày đặc.
"Đêm qua ngủ ngon không?" Một thanh niên tràn đầy sinh lực lại xuất hiện quầng thâm dày như vậy quả thực rất kỳ lạ, Alan vô thức hỏi.
"Ừm, tôi chưa bao giờ ngủ đủ giấc." Đôi mắt nâu của chàng trai đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy chân thành.
"Tôi là Alan Harris, rất vui được gặp cậu." Alan đưa tay ra.
"Tôi là Edward, Edward Fox." Edward trông như đang rất cần một chiếc giường, giọng nói rất mơ hồ.
Lúc này, Albus Dumbledore đứng dậy, ông ấy mỉm cười nhìn các học trò, dang rộng hai tay về phía họ, dường như không có điều gì khiến ông ấy hạnh phúc hơn việc được chứng kiến mọi người tụ họp đông đủ tại đây.
"Hoan nghênh!" Ông ấy nói: "Hoan nghênh các trò đến với Hogwarts, bắt đầu một năm học mới! Trước khi bữa tiệc bắt đầu, ta chỉ muốn nói vài lời - đó là: cảm ơn mọi người!"
Nói xong, ông ấy lại ngồi xuống. Cả đại sảnh lập tức vang lên những tràng pháo tay hưởng ứng.
Không giống những lời xì xào khó hiểu từ các nhà khác, học sinh Ravenclaw dường như ai nấy đều hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói ngắn gọn ấy. Alan không khỏi thở dài cảm khái, tuy chỉ có số ít học sinh được vào nhà này, nhưng xem ra họ đều đã học được điều gì đó - và sở hữu vốn hiểu biết thật sự sâu rộng.
Lúc này Alan mới chú ý tới hai mắt của Edward đột nhiên mở to, hóa ra chiếc bàn dài trước mặt họ bày đầy đồ ăn ngon. Thịt bò nướng, gà nướng, sườn heo, sườn cừu, xúc xích, bít tết, khoai tây luộc, khoai tây nướng, khoai tây chiên giòn, bánh pudding Yorkshire, măng đậu, cà rốt, nước thịt, sốt cà chua, và vì một lý do kỳ lạ nào đó, có cả kẹo cứng bạc hà.
Hàng loạt món ăn ngon bất ngờ xuất hiện, lập tức khiến bầu không khí trở nên náo nhiệt, mọi người đều tỏ ra thích thú. Có lẽ do vừa trải qua sự căng thẳng, cảm giác thư giãn sau đó khiến vị giác trở nên nhạy bén hơn, nên Alan ăn nhiều hơn thường ngày.
Cuối cùng, những chiếc bánh pudding cũng biến mất khỏi bàn ăn. Giáo sư Dumbledore lại đứng dậy, và đại sảnh dần trở nên yên lặng.
"Ồ, bây giờ các trò hẳn đã ăn uống no nê rồi." Ông ấy nói: "Ta còn muốn nhắc các trò thêm vài điều cần lưu ý vào đầu học kỳ này..."
Khi mọi chuyện kết thúc, tất cả cùng nhau hát vang bài ca của trường, rồi lần lượt xếp hàng rời khỏi khán phòng.
Alan thầm hy vọng ký túc xá của Ravenclaw sẽ thật thoải mái. Sau một bữa ăn thịnh soạn, cậu càng thêm mong chờ những gì đang đợi mình phía trước.