Harry tháo sợi dây vải đỏ, mở tấm giấy da ra, chỉ thấy trên đó viết:
Harry thân mến:
Xem lời nói như gặp mặt. Tối nay cậu có một bất ngờ, phải không?
Cậu biết gì không? Lần đầu tiên tôi gặp cậu ở trường, tôi nhận ra cậu là Harry Potter, một người nổi tiếng trong thế giới phép thuật. Trẻ em trong thế giới phép thuật lớn lên đều nghe thấy tên cậu, tôi cũng không ngoại lệ. Không thể phủ nhận vì lý do này mà tôi quan tâm cậu nhiều hơn, nhưng xin cậu đừng nghi ngờ tình bạn chân thành giữa tôi và cậu, vì ngay từ đầu tôi chỉ có ý định âm thầm theo dõi cậu, không muốn can thiệp vào cuộc sống của cậu. Chính sự chân thành của cậu, lòng dũng cảm của cậu, lòng tốt của cậu, sự kiên trì của cậu đã thúc đẩy tôi đến gần cậu hơn, để chúng ta có thể trở thành bạn tốt của nhau. Tôi tin cậu cũng có thể cảm nhận được tình bạn chân thành giữa chúng ta phải không? Hy vọng rằng tình bạn của chúng ta sẽ không bị ảnh hưởng bởi sự che giấu thiện chí của tôi.
Cậu đã nhận được thư thông báo nhập học từ Hogwarts, phải không? Tôi cũng nhận được nó. Chúng ta cần phải đến Hẻm Xéo để mua những gì được yêu cầu trong danh sách, ngày mai tôi sẽ đến Hẻm Xéo, nếu cậu cần đến đó có thể để Edward đem cho tôi một lá thư. Nếu không thì cậu cho tôi biết khi nào cậu sẽ đến Hẻm Xéo tôi sẽ đi vào ngày đó.
Người bạn trung thành của cậu: Alan
Giờ khắc này cảm xúc của Harry rất phức tạp, một mặt rất kinh ngạc vì có thể tiếp tục học cùng trường với Alan, mặt khác vì người bạn tốt coi như anh em lại che giấu một bí mật lớn như vậy nên cảm thấy khổ sở. Nhưng như Alan đã nói, cho dù thực sự kết nối liệu có chân thành giao tiếp hay không, có thể cảm thấy Harry nhạy cảm hơn rất nhiều.
Harry hỏi Hagrid mượn một cây viết, cậu ấy trực tiếp viết ở sau giấy da:
Alan thân mến:
Tôi rất vui khi được tiếp tục học cùng trường với cậu, tôi tin cậu che giấu sự tồn tại của thế giới phép thuật là có lý do, tình bạn giữa chúng ta sẽ không bao giờ thay đổi.
Hagrid (người quản lý chìa khóa của Hogwarts) sẽ đưa tôi đến Hẻm Xéo vào ngày mai để mua đồ, hẹn gặp cậu vào ngày mai.
Người bạn thân nhất của cậu: Harry
Sau khi viết xong, Harry phát hiện Hagrid đã chăm sóc lau thật khô cho con cú, nó còn đang ăn hạt ngô.
"Ta rất giỏi trong việc chăm sóc động vật, Hogwarts có rất nhiều động vật được nuôi dưỡng, cụ Dumbledore rất tin tưởng ta." Hagrid phát hiện ra Harry đang nhìn mình, bác ấy kiêu ngạo nói.
Harry bước tới đưa giấy da cho cú Edward, nó lập tức duỗi chân trái ra ra hiệu cho Harry buộc lá thư lại, lão Hagrid bước tới đẩy cửa sổ, ngoài kia mặt biển yên ả, trên bầu trời còn lác đác vài vì sao. Edward vỗ cánh bay vào màn đêm, với sự mong đợi của Alan và niềm vui của Harry, nó đã trở thành cầu nối cho tình bạn giữa Harry và Alan.
Ngày hôm sau, bà Harris thức dậy rất sớm để chuẩn bị bữa sáng, thúc giục cả nhà thức dậy.
"Nhanh lên nhanh lên, Ren, Daisy, hôm nay có rất nhiều thứ phải mua!" Phụ nữ luôn đặc biệt tích cực trong việc mua sắm.
Ăn sáng xong, cả nhà lại thông qua cột đèn phép thuật đi tới Hẻm Xéo, lấy tiền vàng xong, bà Harris giao nhiệm vụ cho con lớn: "Ren, con đi mua tất cả dược phẩm. Daisy và cha đi mua cái nồi quặng, Alan chúng ta đi mua đũa phép, và sau đó tất cả mọi người tập hợp tại cửa hàng áo choàng của bà Madam Malkin, còn phải mua đồng phục học sinh mới, bà Madam Malkin là tốt nhất!"
Đi thẳng về phía Olivander, Alan có lý do để nghi ngờ bà Harris muốn tiết kiệm thời gian để có thể ở cửa hàng của bà Madam Malkin lâu hơn một chút.
Olivander nhỏ bé hư hỏng, bảng hiệu chữ vàng trên cửa đã bị bong tróc, trên đó viết: Olivander, người làm đũa phép từ năm 382 TCN. Trong khung cửa sổ bụi bặm, một cây đũa phép được đặt lẻ loi trên một tấm đệm màu tím mờ nhạt.
Khi họ bước vào cửa hàng, có tiếng chuông leng keng từ đâu đó phía sau cửa hàng vang lên. Cửa hàng rất nhỏ, không có gì khác ngoài một chiếc ghế dài, hàng ngàn hộp dài hẹp gần như chất đống trên đỉnh trần nhà, tất cả đều là đũa phép.
Không có khách khác, cửa hàng cực kỳ yên tĩnh, Alan không tự chủ được nhẹ nhàng thở ra.
"Chào buổi sáng, hôm nay hai người là những vị khách đầu tiên đến cửa hàng." Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, một ông già đột nhiên đứng trước mặt Alan, ông ấy đánh giá Alan với đôi mắt to sáng màu của mình, có vẻ như ông ấy rất hạnh phúc.
Có vẻ nhìn ra sự bối rối của Alan: "Trong hầu hết các trường hợp, mọi người thường có xu hướng đến các cửa hàng khác trước, cuối cùng mới đến chọn đũa phép, thật sự kỳ lạ, ta không thể lý giải được suy nghĩ của họ, đối với pháp sư mà nói, đũa phép mới là người bạn đồng hành quan trọng nhất!" Olivander phàn nàn.
"Gỗ màu nâu tím đậm, dài 1/4 inch, là một cây đũa phép đặc biệt xinh đẹp, cũng là một cây đũa phép làm phép rất tốt. Ta nhớ không lầm, bà Harris, lâu rồi không gặp!" Olivander đột nhiên quay sang bà Harris hỏi.
"Ồ, tất nhiên rồi, trí nhớ của người vẫn ưu tú như vậy." Mặc dù đã trả lời cùng một câu hỏi ba lần nhưng bà Harris vẫn sẵn sàng hợp tác với Olivander để thể hiện sự tôn trọng đối với bậc thầy chế tạo đũa phép.
"Hãy nhớ, thường xuyên chà sáp cho nó!" Ánh mắt của Olivander bỗng nhiên bén nhọn hẳn lên.
"Tất nhiên, ta rất yêu nó, đây là con trai út của ta, Alan, hôm nay đến đây để chọn đũa phép cho nó." Bà Harris đẩy Alan về phía trước nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý của Olivander.
"Ồ, được rồi, Alan, để ta xem nào." Ông ấy lấy ra một chiếc thước dài có vảy bạc từ túi của mình: "Cậu sử dụng cánh tay nào để sử dụng đũa phép?"
"Tôi quen dùng tay phải." Alan nói.
"Giơ cánh tay lên, được rồi." Thước dây tự động thao tác, đầu tiên từ vai đến đầu ngón tay, sau đó, từ cổ tay đến khuỷu tay, từ vai đến sàn nhà, từ đầu gối đến nách, cuối cùng đo chu vi vòng đầu.
Olivander đi qua đi lại giữa các kệ hàng, bận rộn chọn một vài chiếc hộp dài để di chuyển xuống.
"Được rồi." Ông ấy nói xong, chiếc thước dây rơi xuống đất cuộn lại thành một quả bóng. "Được rồi, Alan, thử cái này đi, nó được làm bằng gõ cây sồi và dây thần kinh rắn, dài 9 inch. Không tệ, rất linh hoạt, cậu vẫy thử nó đi."
Alan vừa cầm đũa phép trong tay, nhưng lại bị Olivander cướp lại.
"Rõ ràng không phải cái này, thử lại cái này xem, hồng sam mộc phối với lông kỳ lân, mười phần mềm dẻo." Alan vung lên, một tiếng nổ vang lên, cửa sổ vỡ vụn.
"Khôi phục như lúc ban đầu." Olivander bình tĩnh vẫy đũa phép, cửa sổ vừa vỡ ra đã khôi phục lại.
"Rõ ràng không phải cây này." Olivander để cho Alan thử từng cây một, tuy rằng mỗi cây Alan thử đều có thể thuận lợi sử dụng chúng và gây ra động tĩnh không nhỏ, nhưng dường như không có một cây nào có thể hoàn mỹ.
Lúc đầu Olivander còn cao hứng bây giờ trên trán đã lấm tấm mồ hôi: "Thật là một vị khách khó tính." Ông ấy nghĩ đi nghĩ lại, sau đó quay lại sảnh sau lấy ra một cái hộp tơ lụa.
"Thử cây đũa phép này xem, cẩm lai có dây thần kinh của phượng hoàng." Olivander cẩn thận lấy ra cây đũa phép có chất liệu như sừng tê giác.
Alan cầm đũa phép trong tay, một loại cảm giác kỳ diệu dâng lên trong lòng, đũa phép giống như trở thành một bộ phận trong cơ thể của cậu, Alan vừa nghĩ vậy thì đỉnh của cây đũa phép bắn ra bốn phía giống như đang cổ vũ cho cuộc gặp gỡ với Alan.
"Thật sự quá thần kỳ, cậu nhất định sẽ có thành tựu lớn, gỗ của cây đũa phép này đến từ hoàng gia Muggle Đức đầu thế kỷ 20, từ khi tìm được lõi phù hợp để chế tác nó, nó đã ở nơi này gần một thế kỷ rồi. Cậu là người đầu tiên có thể sử dụng cây đũa phép này thuận lợi." Olivander nhìn chằm chằm Alan với đôi mắt nhợt nhạt, cậu rất ngạc nhiên và quyết định chính mình sẽ không đến cửa hàng này trừ khi cần thiết.
Trả cho ông Olivander 13 đồng galleon vàng để mua đũa phép, ông Olivander cúi đầu tiễn họ ra khỏi cửa hàng.
"Hệ thống học bá vô địch ấm áp nhắc nhở: muốn tự tay làm ra đũa phép độc nhất vô nhị, có thể phát triển sao? Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ khẩn cấp trong thời gian có hạn, ký chủ có thể nhận được một cuốn sổ tay luyện kim của nhà giả kim cổ Geber."