“Ồ, cậu lợi hại thật ha, đến người từng đυ.ng cũng nhớ. Thế thì khỏi cần tôi tự giới thiệu rồi. Nhưng tôi hay quên lắm, nếu lúc nào quên tên cậu thì nhắc lại cho tôi nhớ.” Anh cười khẽ, gọi thử một tiếng: "Giang Minh”
Chỉ một tiếng gọi mà khiến cậu nổi da gà, hai vai rụt lại vì xấu hổ, trên mặt gần như hiện ra dấu hỏi chấm to tướng.
“Anh, ừm… à?” Cậu muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể phát ra một tiếng "a”.
“Làm sao thế?” Lục Hòa Xuyên biết rõ còn cố hỏi.
Giang Minh khó chịu nghĩ bụng: Hai chữ “Giang Minh” đơn giản thế, sao anh gọi mà nghe như đường núi uốn éo, chẳng khác nào đang hát tuồng?
Nhưng nể tình anh vừa ra tay giúp, cậu không tiện phản bác, chỉ biết lắc đầu lia lịa.
Thấy dáng vẻ uất ức ấy, Lục Hòa Xuyên lại càng đắc ý.
“Đói rồi à?” Giọng anh mang ý cười nhưng chẳng chừa đường từ chối. “Tôi mời cậu ăn.”
Thực ra, Lục Hòa Xuyên muốn thử xem Đường Nhã Minh vì Giang Minh có thể làm tới mức nào. Cậu Omega này rốt cuộc là con bài có giá trị, hay chỉ là một quân cờ bỏ đi.
Mà hơn hết, anh chỉ thấy… buồn chán.
Giang Minh lẽo đẽo theo sau Lục Hòa Xuyên, bước ra từ thang máy. Cậu nghĩ bụng: từ tầng ba xuống, đi bộ cho tiết kiệm năng lượng cũng tốt, cần gì đi thang máy. Nhưng cái bụng đói meo làm cậu không còn sức nghĩ nhiều.
Lục Hòa Xuyên lại thong thả như thường, dẫn cậu vào một nhà hàng tên toàn tiếng Pháp.
Anh rốt cuộc vì cái gì mời mình ăn cơm?
Giang Minh đói đến choáng váng, chẳng còn tâm trí suy nghĩ, cứ mơ hồ để đối phương dắt đi.
Trong nhà hàng, những Alpha ngồi đây đều toát khí chất cao quý, trò chuyện toàn bằng những điều cậu nghe chẳng hiểu. Lục Hòa Xuyên liếc sang, ánh nhìn trêu ghẹo rõ ràng, làm Giang Minh bỗng nhiên ngứa tay, nảy sinh ham muốn… đấm anh một cái.
Tầng càng cao, người càng ít. Những ai có thể ngồi đây, không giàu thì sang.
Đang mải nghĩ vu vơ, Giang Minh bỗng thấy mu bàn tay khẽ chạm, như có dòng điện lướt qua. Cậu cúi xuống nhìn, ngón út của Lục Hòa Xuyên thoáng lướt qua xương cổ tay.
Là cố ý, hay giả vờ không cẩn thận?
Bắt gặp ánh mắt chất chứa nghi hoặc của Giang Minh, Lục Hòa Xuyên chỉ nhếch môi cười, rồi rút tay về.
Trong lòng Giang Minh thầm nghĩ: Người này sao cứ toát lên cái vẻ chẳng tốt đẹp gì!
Để phục vụ những học sinh “tầng lớp trên”, trường không tiếc tiền cho thiết kế sang trọng. Đèn chùm pha lê nơi trần sáng lóa, đến mức làm Giang Minh hoa cả mắt.
Âm nhạc cổ điển du dương phối hợp với khí lạnh như làn sương bao phủ lấy xung quang. Nhưng với cậu, nó chẳng mang lại chút thi vị nào, chỉ thấy càng đói càng buồn ngủ.
“Bao giờ mới được ăn cơm đây trời…” Cậu oán thầm. Đứng chờ nửa ngày đến khi có hai chỗ trống còn phải đặt trước mới có chỗ! Giang Minh không đợi Lục Hòa Xuyên động tay, cậu thuận tay liền kéo ghế cho người ta, rồi tự ngồi xuống đối diện.
Chỉ có hai chiếu ghế tựa, Ba lô chứa đầy sách vở đặt chỗ nào cũng vướng, cậu dứt khoát để dưới gầm bàn.
Omega kéo ghế cho Alpha? Lục Hòa Xuyên cười khẩy, rồi cũng ngồi, không quên trêu trọc một câu: “Sao, tính dùng cái túi để kê bàn à?”
Từ nhỏ anh đã được dạy rằng Alpha phải chăm lo cho Omega. Nhưng nhìn Giang Minh, anh chẳng thấy có điểm nào cần anh bảo bọc. Ngược lại, Omega này còn sắp cưỡi lên đầu anh đến nơi.
Thấy cậu ngẩn ngơ nghiên cứu dao nĩa, đôi môi mím lại trông như đang vắt óc suy nghĩ, Lục Hòa Xuyên bất giác thở dài. Đến cả việc dùng dao nĩa cũng bối rối… Hẳn đây là lần đầu cậu bước chân vào chỗ thế này.
Thật đáng thương. Một Omega mà phải chủ động lấy lòng Alpha, vứt bỏ cả kiêu hãnh, chỉ để cầu một bữa ăn dài lâu.
Ngón tay anh gõ nhẹ lên gò má, lòng thầm phân tích, cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn.
“Chào quý khách, xin mời dùng nước”
Phục vụ sau khi mang nước lên, lại mang đến một cái ghế, đem balo nhẹ nhàng đặt lên. Giang Minh vội cảm ơn, khiến đối phương ngỡ ngàng, gương mặt ửng đỏ.
Đúng là làm người “thượng đẳng” thật dễ… Lục Hòa Xuyên nhìn cảnh ấy, bỗng nảy hứng đùa, bảo phục vụ: “Lấy cho tôi khăn lông tới.”
Một lạnh một nóng, một bên mưa gió một bên tình cảm, người phục vụ như thể chỉ còn một nửa người hửng nắng, còn nửa kia thì bị mưa lạnh làm ướt đẫm. Vội vàng xin lỗi rồi chuẩn bị xoay người rời đi, bị Lục Hòa Xuyên gọi lại, thuận miệng bổ xung: “ Phải là khăn nóng”.
Lục Hòa Xuyên thấy Giang Minh cúi người nhặt tờ giấy dính máu thì tỏ ra chán ghét, làm như thể bẩn đến mức muốn chết.
Không lâu sau, một người phục vụ khác mang khăn đến. Có vẻ đã nghe chuyện bên ngoài, phục vụ cố tình đưa khăn cho Giang Minh trước, rồi mới đưa cho Lục Hòa Xuyên.
“Cảm ơn nhé!”
Giang Minh mỉm cười, làn da ngăm dưới ánh đèn ánh lên sắc mật ong dịu dàng, môi hé mở, để lộ hàm răng trắng đều. Cả người cậu như tràn ngập sức sống rực rỡ.
Người phục vụ này mặt đỏ bừng, luống cuống bỏ đi.
Lục Hòa Xuyên lau tay, bỗng cảm giác khăn của mình… lạnh hơn khăn của cậu.
Anh mặt không biến sắc, cận thận dò xét, không thấy mùi tin tức tố Omega trong không khí, liền khẽ cười nhạt: “Tưởng đâu cậu chỉ nhiệt tình với Alpha, không ngờ cả Beta cũng vậy.”
Giang Minh ngơ ngác: “Hả?”
“Đàm Miểu chẳng phải vừa rồi còn cố ý đυ.ng vào cậu sao?” Anh cười nhạt, ngữ điệu như ẩn chứa hàm ý sâu xa: "Có lẽ cậu đói quá, ai tới cũng chẳng né nổi.”