Nói rồi, anh tiện tay ném nửa tờ giấy lên mặt Đàm Miểu.
Tôi đã cho hắn khăn giấy rồi mà!
Giang Minh ngơ ngác nhìn mảnh giấy dính tí máu liền rớt xuống đất, vô thức kêu khẽ một tiếng, liền bị mọi ánh nhìn xoáy tới, không khỏi xấu hổ im bặt.
Đúng là… phí phạm tài nguyên.
Cậu chửi thầm một câu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ngoan ngoãn im lặng.
Lục Hòa Xuyên thu lại tầm mắt, nhìn Đàm Miểu khinh bỉ nói:
“Chảy tí máu mũi thôi, còn giả vờ trọng thương để lừa tiền trợ cấp sinh, không biết nhục sao.”
Anh còn quản chuyện này! Bạn anh Cảnh Chử ở trường ức hϊếp trợ cấp sinh thì sao không thấy anh nói gì!
Sắc mặt Đàm Miểu đen kịt, siết chạy nắm tay, trong lòng thầm phỏng đoán: cái O này có thể ở lại Novilan, cậu ta là được Lục Hòa Xuyên chống lưng.
Càng nghĩ, hắn càng thấy hợp lý.
Khó trách Đường Nhã Minh kia chẳng ngăn cản, hóa ra Giang Minh chính là “người của” Lục Hòa Xuyên!
Lục Hòa Xuyên, tên khốn này lại coi trọng một Omega từng theo bên Chu Ngạn!
Đàm Miểu như chợt hiểu ra, tận đáy lòng mắng Lục Hòa Xuyên bọn họ lấy quyền mưu tư, nhưng không dám hé môi. Đối mặt A4, hắn chẳng dám đắc tội bất kỳ ai, huống hồ Lục Hòa Xuyên, gia thế còn hơn hẳn.
Hắn nghiến răng: “Nếu cậu ta là của anh…”
Cuối cùng, câu “cho anh mặt mũi” chẳng dám nói ra. Đẳng cấp chênh lệch quá xa, hiện tại rõ ràng là Lục Hòa Xuyên ban cho hắn thể diện, hắn mới có đường lui.
Lục Hòa Xuyên bật cười, chẳng phủ nhận hai chữ “người của anh”.
“Lần sau cẩn thận đấy.” Đàm Miểu ngược lại nhìn về phía Giang Minh, đôi mắt híp lại: "Đừng để tôi gặp lại cậu… hm.”
Hắn không cam tâm tình nguyện rốt cuộc buông tay, hậm hực dẫn đồng bọn rời đi.
Suýt bị lôi đi giữa chốn đông người, Giang Minh mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn Đàm Miểu vừa rồi còn rên la thảm thiết, giờ lại ngẩng đầu, phủi quần áo giống như người không bị gì liền dẫn đồng bọn đi ra chỗ khác, cậu bỗng thấy bản thân áy náy từ đầu đến cuối đều thật dư thừa.
“Đúng là… giả bộ.”
Cậu lẩm bẩm, rồi nhìn sang Lục Hòa Xuyên, thật lòng nói: “Cảm ơn anh đã giúp tôi giải vây.”
Cảm ơn? Lời ấy vừa rơi vào tai, khóe môi Lục Hòa Xuyên bỗng cong lên, ánh mắt lóe ý cười đầy thâm ý. Câu cảm ơn này, e là sớm quá.
Vì tiếp theo đây, anh sẽ khiến Omega này… khóc cũng khóc không nổi.
“Cảm ơn anh đã giúp tôi giải vây.”
Giang Minh gãi gãi sau gáy, khuôn mặt thoáng ửng đỏ. Cậu ngẩng mắt lên, đôi mắt đen láy nơi khóe mi hơi cụp xuống, toát ra vẻ ngây ngô vô tội.
Kẻ vừa động thủ trước lại ra dáng đáng thương, thật đúng là nghịch lý. Cái mũi đó của Đàm Miểu chắc sẽ còn đau thêm một thời gian. Lục Hòa Xuyên khẽ “Chậc” hai tiếng, thầm nghĩ: Omega đều là loài sinh vật thế này sao?
Anh không đáp lại câu cảm ơn, mà đưa mắt quét xung quanh. Rõ ràng là đôi mắt mang ý cười, vậy mà khiến người ta không rét mà run. Những kẻ hiếu kỳ vây xem, giơ điện thoại quay phim, đều lục tục rút lui dưới ánh nhìn ấy.
Đợi dọn sạch hiện trường, anh mới nghiêng đầu, đôi mắt hơi nheo nheo lại, mang theo một chút bỡn cợt:
“Đυ.ng người thành nghiện rồi à? Bao nhiêu tuổi rồi, chẳng lẽ còn nghĩ chỉ cần chạm một cái là Alpha sẽ đánh dấu cậu sao?”
Vai trái dường như lại tê rần, khóe môi Lục Hòa Xuyên kéo lên một nụ cười chế giễu.
Nghe ra ẩn ý châm chọc trong lời anh, Giang Minh thoáng khựng lại. Nhưng nghĩ kỹ, có lẽ vị đàn anh tóc nâu nhạt trước mặt này chỉ ngoài miệng sắc bén, trong lòng lại tốt bụng. Dù sao, nếu không nhờ anh can thiệp, chuyện ban nãy đã chẳng yên lành kết thúc.
Cậu thành thật nhìn sang, khẽ nói xin lỗi: “Lần trước tôi đi vội quá. Xin lỗi, lúc đó có phải tôi đã làm anh đau không?”
Ánh mắt cậu dừng nơi vai trái của đối phương, ánh nhìn mang theo chút áy náy chân thành.
Không ai nghĩ cậu giả dối, bởi cảm xúc nơi cậu đều bày rõ ràng trong đôi mắt đen thẫm ấy.
“Không, sao có thể chứ.” Lục Hòa Xuyên cố tình ngừng một nhịp, giả bộ như chính mình đã quên. Thực chất, anh nhỏ mọn đến mức nhớ rõ mồn một.
Anh vẫy tay, ra vẻ chẳng có gì: “Cậu chẳng làm tôi đau được đâu.”
Giang Minh tin ngay, thở phào: “Vậy thì tốt rồi.”
Cậu không biết nên nói gì tiếp, cũng chẳng muốn nói. Dù sao đây mới chỉ là lần thứ hai gặp gỡ, quan hệ còn lúng túng. Trong tay cậu là chiếc thẻ cơm gãy, ánh mắt cứ chốc chốc lại liếc về phía nhà ăn tầng một. May mà vóc dáng cậu đủ chắc khỏe, bụng chưa đến mức dán chặt vào lưng.
Trong lòng Lục Hòa Xuyên bật cười khẩy: Một tên đói khát đúng nghĩa.
Khi Giang Minh định mở lời chào tạm biệt, anh bất ngờ hỏi: “Này, cậu tên gì ấy nhỉ?”
Rõ ràng anh vốn đã nhớ.
“Giang Minh. Giang trong sông, Minh trong sáng.” Cậu trả lời rành rọt như học sinh nhanh nhảu nêu đáp án, còn thêm một câu: “Tôi biết anh tên Lục Hòa Xuyên.”