Chương 31

Kỳ lạ là mấy Alpha vừa ném rác phá rối kia, chẳng hiểu sao giờ lại đứng im làm khán giả, chẳng nhúc nhích.

“Cậu quét sạch thật đó!” Cậu ta cười, đưa mắt từ trên xuống dưới đánh giá Giang Minh.

“Cảm ơn.” Thấy cậu ta còn chống nạng, lòng trắc ẩn của Giang Minh trỗi dậy: “Cậu muốn đến lớp nào, có cần tôi đưa đi không?”

Nam sinh lại hỏi ngược: “Cậu không nhận ra mình à?”

Có cần phải nhận ra sao? Giang Minh nghĩ ngợi, quả thực chưa từng thấy mặt, bèn lắc đầu.

Nhưng ánh mắt của cậu bạn chống nạng lại có chút quen thuộc. Phải rồi, ngoài đường mấy kẻ bắt chuyện với cậu thường mang ánh nhìn như vậy.

Cậu nhìn thêm lần nữa, rồi lại thấy cũng chẳng có gì. Sao có thể chỉ vì một cái chớp mắt mà nghĩ người ta có ý với mình cơ chứ?

“Thế thì” Cậu ta cười tươi đến đáng yêu: “Vì sao cậu còn muốn đưa tôi đi? Không sợ tôi là người xấu à?”

“Người xấu?” Giang Minh yên lặng liếc qua cái chân bó bột của cậu ta, có ý tứ gì chẳng cần nói thêm.

“Cảm ơn cậu đã nhắc, suýt chút nữa tôi quên mất giờ mình là thương binh rồi.” Cậu ta cũng tự nhận ra, nhưng vẫn nháy mắt với Giang Minh: “Không sao, cậu không cần đưa, cứ tiếp tục quét đi nhé.”

Nói rồi, nam sinh tập tễnh rời đi, biến mất ở cuối hành lang.

Hóa ra trong trường cũng có Alpha bình thường thế này ư? Thật hiếm thấy. Giang Minh cảm khái một tiếng, rồi mới nhận ra quanh đây chỉ còn mỗi mình. Những Alpha vừa rồi gây rối đều chạy hết rồi.

Đang định nhân cơ hội mau chóng dọn nốt, cậu bỗng thấy có gì không đúng.

Không hiểu sao, tâm trạng lại phấn khích lên.

Một tay cầm chổi, cậu do dự đưa tay lên sau gáy, chạm vào tuyến thể khiếm khuyết của mình. Cậu vốn không cảm nhận được mùi thông tin tố trong không khí, nhờ thuốc ức chế và miếng dán bảo vệ hai tầng mà an toàn.

Chắc là những Alpha gây sự kia, đang dùng tin tức tố công kích cậu.

Chờ một lúc, tuyến thể hơi nóng lên lại dần dịu xuống, cậu mới thở phào.

Trong lớp, những Alpha kia càng thêm chắc chắn rằng Giang Minh chẳng có chỗ dựa nào. Chỉ mới năm sáu ngày, sự xa lánh nhỏ đã nâng cấp trắng trợn thành ức hϊếp công khai.

Thực tế cũng chứng minh, Giang Minh quả thật không có ai chống lưng. Bị bắt nạt mấy ngày liền, chẳng ai chịu đứng ra vì cậu.

Alpha không ngừng phóng thích tin tức tố. Giang Minh tuy rằng không ngửi thấy, nhưng luôn cảm nhận áp lực xung quanh như bóng với hình. Chính vì sự đè nén vô hình đó, một ngày cậu phải tự tiêm hai mũi ức chế.

Thấy cậu không bộc phát kỳ phát tình ngay giữa lớp, đám Alpha có phần thất vọng. Đó là một nỗi thất vọng vì trò vui chưa được thỏa mãn.

Mặc dù giáo dục họ nhận được đều nhấn mạnh rằng, kỳ phát tình của O sẽ tỏa ra hương vị quyến rũ A, khiến A mất khống chế sẽ hành động theo bản năng, cuối cùng dễ gây hỗn loạn.

Nhưng mà… không thử thì làm sao biết thật hay giả?

Những Alpha ít tiếp xúc với O hăng hái vô cùng, chẳng khác nào mèo ăn no rảnh rỗi vờn chuột.

Giang Minh chính là con mồi, một mẫu thí nghiệm hoàn hảo.

Cho dù Omega duy nhất này mệt lả gục đầu xuống bàn, mồ hôi thấm ướt mái tóc, bọn họ vẫn có thể cười ha hả nói rằng: đây là đang góp phần cho tinh thần “nghiên cứu”.

Nghiên cứu cái khỉ gì. Giang Minh nghĩ.

Không có huân chương, thứ cậu nhận được chỉ là đau đớn về thể xác cùng gánh nặng tinh thần ngày một chất chồng.

Miếng dán ức chế chẳng cản nổi trò phá rối. Tấm màng mỏng công nghệ cao, chỉ cần lột một cái là rách. Dù tiêm thuốc ức chế thường xuyên sẽ hại cơ thể, cậu vẫn buộc phải làm vậy.

Trong đầu, Giang Minh đem từng bạn học trong lớp đánh một trận nhừ tử, rồi mới cắn răng chống chọi hết cả ngày học.

Khi một người đã mệt mỏi đến cực điểm, việc cần làm nhiều nhất chỉ còn ba điều: ăn, tắm, ngủ. Giang Minh coi đó là tôn chỉ.

Tan học, cậu thẳng tiến đến căng tin, định dùng một bữa ngon để an ủi lại tinh thần bị vắt kiệt, hao tổn một ngày nay.

Gọi là căng tin, thực chất lại như một trung tâm thương mại.

Trần nhà cao vυ"t, ánh đèn trắng sáng lạnh rọi khắp không gian. Các nhà hàng phân tầng rõ rệt, chia lớp người bằng giá cả và món ăn.

Càng lên cao, giá càng đắt, món ăn càng tinh xảo.

Nhà ăn trợ cấp, món ăn vừa rẻ vừa thô, thì bị nhét xuống tầng hầm. Từ lúc nhập học đến giờ, Giang Minh luôn trung thành với nơi này, ba bữa đều đặn như NPC trong trò chơi.

Cậu lại ưa nhìn, khéo miệng, lâu ngày các bác các cô cũng vui vẻ gắp thêm cho cậu một muôi.

Đáng lẽ hôm nay cũng vậy, nếu không phải có kẻ nhàn rỗi tìm trò vui.