Cậu từng làm A, cũng từng làm B, giờ chỉ là đang tập thích ứng với thân phận Omega mà thôi. Giang Minh âm thầm chỉnh lại trong đầu: là thích ứng với thân phận Omega trong Novilan này.
Ở ngoài đời, làm O đâu có khó thế.
Novilan không giống bên ngoài, nơi đây Alpha bị đè nén du͙© vọиɠ đến mức méo mó.
Khi cậu còn đang thả hồn, một Alpha gương mặt tuấn tú bỗng kéo bàn lại gần vị trí của cậu.
Tiếng động chói tai khiến giọng giảng của giáo viên hơi khựng lại, ông nhìn thoáng về phía Giang Minh, rồi lại tiếp tục giảng đều đều.
Mức lương cao ngất giúp giáo viên dễ dàng làm ngơ trước vài hành vi không đúng phép tắc.
“Này.”
Alpha đó nhoài người sang, bàn tay hắn lạnh lẽo, ẩm nhớt như một miếng thịt vừa lôi ra khỏi lớp cách nhiệt, gắt gao nắm chặt cánh tay Giang Minh.
“Chu Ngạn từng vào chỗ này của cậu chưa?”
Hắn chỉ vào hình minh họa khoang sinh sản trên giáo trình, giọng nói không cao không thấp, vừa đủ để xung quanh đều nghe thấy.
Giang Minh chậm rãi chớp mắt, cả lớp lặng đi một giây, rồi lập tức nổ ra một tràng cười rộ.
Chẳng ai coi đó là hành vi quấy rối trái quy định.
Omega vào một ngôi trường thượng tôn Alpha thế này sẽ bị đối xử thế nào, không cần nghĩ cũng biết. Dù thế nào, trong mắt họ, Giang Minh cũng là kẻ tự đi tìm đường dựa dẫm vào Alpha cao quý.
“ Hứa Trạch Ninh, cậu nghiêm túc à?” Giang Minh kiên nhẫn hỏi.
Tên Alpha này là bạn của Chu Ngạn, Giang Minh từng nói chuyện vài câu, nhớ được tên hắn, không ngờ lại chính là kẻ đầu tiên lấy cậu ra làm trò cười.
“Đùa thôi mà.” Hứa Trạch Ninh lộ ra nét đắc ý khó che giấu trên gương mặt: “Sao, không chơi nổi à?”
Giang Minh nhìn hắn mấy giây, rồi cười, khẽ ngoắc ngón tay.
Bờ vai rộng bị đồng phục tây phục cắt may chỉnh tề ép chặt, khi giơ tay, ống tay áo trên cánh tay dồn thành vài nếp nhăn, khắc rõ đường nét cơ bắp rắn rỏi. Đáng lẽ phải tỏa ra khí chất nam tính, vậy mà lại vương chút gợi cảm mơ hồ.
Alpha bắt đầu thấy cậu khung xương lớn, giống A. Nhưng nghĩ đến việc Giang Minh là O, còn là món đồ chơi mà bạn mình chơi chán rồi vứt, trong lòng lại dâng lên ngọn lửa nóng hừng hực.
Tất nhiên, hắn sẽ không đυ.ng vào Giang Minh. Chỉ là nếu Giang Minh đã trêu chọc, hắn tạm chấp nhận.
Hứa Trạch Ninh mang theo nụ cười tự tin xen lẫn khinh miệt, ngoan ngoãn nghiêng người lại gần, ánh mắt lướt qua l*иg ngực căng tràn của Omega, nổi bật theo từng nhịp thở.
Lúc này thì không chỉ là tiếng cười nữa, hầu hết ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía hai người, một thoáng chẳng ai còn làm trò gì khác.
Bởi vì trên PPT có vẽ bao nhiêu hình khoang sinh sản của Omega, cũng chẳng thể hấp dẫn bằng một Omega thật ngay trước mặt.
Hứa Trạch Ninh ngửi thấy mùi bột giặt trên người Giang Minh, xen lẫn chút hương thơm nhàn nhạt không rõ. Mùi đó dễ chịu, hắn theo bản năng hít một hơi, nhưng rồi hương vị nhạt như nước kia đã biến mất.
Trong tiếng huýt gió trêu chọc vang khắp lớp, thầy giáo cuối cùng cũng lên tiếng duy trì trật tự, nhưng đã chẳng còn tác dụng.
Giang Minh đặt tay lên vai Hứa Trạch Ninh, môi ghé sát tai hắn, nói khẽ nhưng thẳng thừng: “Khoang sinh sản của tôi, Chu Ngạn…anh ta không vào được.”
Đôi tai Alpha lập tức ửng đỏ, Giang Minh còn nói tiếp: “Cậu nhỏ hơn, chắc vào được đấy.”
Hứa Trạch Ninh sững sờ, đôi mắt trợn lớn, gương mặt chẳng rõ là giận dữ hay xấu hổ. Trong vài giây, đôi mày hắn nhíu chặt: “Giang Minh…!”
“Đùa thôi mà.” Giang Minh ngồi thẳng lại, cười trêu: “Các người Alpha đều nhỏ nhen thế sao?”
Hứa Trạch Ninh nghiến răng, từ kẽ răng bật ra: “Cậu nói lại lần nữa xem?”
“Gì cơ? Trái nghĩa với chữ to đó hả?”
Mặt Hứa Trạch Ninh đỏ bừng, ánh mắt sắc lạnh như muốn lột sống cậu. Nhìn thế nào cũng giống sắp lao đến mà xé xác ra từng mảnh.
Trong lòng Giang Minh hơi run, may sao chuông tan học kịp reo. Cậu rút tay về, xách túi đứng dậy đi thẳng. Không đi ngay, cậu sợ Alpha nhỏ nhen kia sẽ lôi ra kiểm hàng ngay tại chỗ.
Giang Minh vừa bước ra ngoài, cả lớp lập tức ồn ào, từng lời từng chữ đều nhắm thẳng vào Hứa Trạch Ninh: “Không sao chứ? Xui xẻo ghê, buột miệng vài câu mà bị dính luôn, cái loại O dán tiện lợi như vậy, sao trường còn chưa đuổi đi nhỉ.”
“Nhìn bộ dáng nghèo rớt kia, tin tức tố chắc cũng rẻ tiền chẳng ra gì. Hứ, tôi thì không thèm ngửi… cậu ngửi rồi kể đi, mùi của cậu ta thế nào?”
“Cậu ta nói gì với cậu vậy? Mặt đỏ thế kia, chắc cậu ta phải bốc lửa lắm chứ?”