Chương 27

Dù sao nhà họ Chu đã lo liệu cho cậu chen chân vào Novilan, một năm này không học thì uổng.

Giang Minh cũng quyết định sẽ chăm chỉ học hành. Nguồn tài nguyên giáo dục của Novilan hoàn toàn xứng đáng với mức học phí trên trời của nó. Vừa nghĩ vừa đi đường tắt qua thư viện để đến tòa giảng chính.

Một hàng cột La Mã chia cắt ánh mặt trời, bóng xám in nghiêng trên mặt đất. Chân giẫm lên nền đá cẩm thạch cứng lạnh, mang lại một loại cảm giác hư ảo không thật.

Thực ra sự bất công của thế giới đã bày ra rõ ràng: thế giới của kẻ có tiền ngay cả hình dạng ánh nắng cũng đẹp hơn.

Giang Minh vừa nghĩ đến lao động công ích, vừa nghĩ đến việc Giang Đức Ân có phải lại đi đánh bạc không, cuối cùng lại nghĩ đến tình cảnh ở Novilan của mình những người bạn học ngày càng không thân thiện.

Alpha, con cháu giới thượng lưu, chưa từng giao tiếp đúng mực với Omega.

Ba cái nhãn dán chồng chất, khiến đời sống học đường của Giang Minh càng gian nan gấp bội.

Trong lớp học, Giang Minh cúi đầu, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng những ánh nhìn dính chặt lên người mình, như những cái gai đâm vào da thịt, mang đến cảm giác tồn tại liên tục.

Tất cả đều đến từ bạn học.

Cơ thể đã dần trưởng thành, nhưng tư duy vẫn cố chấp giữ lại cái ác độc trẻ con nhất, tuổi mười bảy mười tám của Alpha là khi năng lượng dồi dào và tò mò nhất.

Không khí trong lớp kỳ quái, ánh mắt của bạn học lúc ẩn lúc hiện bám chặt lấy Giang Minh.

Trước đây vì Chu Ngạn còn ở đó, bọn họ bên ngoài vẫn giữ bộ dạng khách khí. Nhưng Chu Ngạn bị đình chỉ, Giang Minh lại chỉ được nhà trường vì áp lực dư luận mà miễn cưỡng giữ lại, không có bất kỳ mối quan hệ nào. Vậy thì ngay cả chút lễ phép giả dối ấy cũng chẳng cần nữa.

Những bạn học vốn coi Giang Minh như không khí, thỉnh thoảng còn có thể trò chuyện đôi câu, chỉ sau một đêm liền thay bằng ánh mắt trần trụi, vô độ, chẳng hề che giấu

Giang Minh hoài nghi trong mắt bọn họ, mình chẳng khác gì không mặc quần áo.

Cậu bấm bút bi, cố nhẫn nhịn những ánh nhìn trần trụi đó, lật xem thời khóa biểu, liệu có thể chen thêm vài môn tự chọn nữa không. Novilan áp dụng chế độ học nửa cố định, các môn bắt buộc thì phân lớp, còn những môn khác đều được đưa vào dạng tự chọn, cần phải di chuyển lớp.

Đây là cân nhắc từ yếu tố sinh lý.

Tỷ lệ Alpha tuyệt đối trong học viện quyết định trường toàn A này nhất định phải có lớp học cố định, nếu không thì Alpha xa lạ cứ gặp nhau sẽ dễ xảy ra xung đột.

Toàn bộ quá trình có thể tóm gọn bằng “Nhìn cái gì?” và “Nhìn mày đấy thì sao?”, cuối cùng lấy đánh nhau làm kết cục.

Để giáo hóa Alpha, khiến con người trở thành người, chứ không phải nô ɭệ của tin tức tố, môn sinh lý học được quy định là bắt buộc toàn cầu.

Ví dụ như tiết học mà Giang Minh đang ngồi đây.

Tiết này là Sinh lý học hiện đại, nội dung trên bảng điện tử thông minh rõ ràng từng chữ, thầy giáo cố gắng duy trì giọng khách quan, như thể đang giảng về một loài sinh vật chẳng liên quan gì đến bọn họ.

“Trước kia, để ngăn chặn việc Omega trong kỳ phát tình gây ra xung đột chém gϊếŧ giữa các Alpha, A và O phù hợp sẽ bị nhốt chung cho đến khi đánh dấu vĩnh viễn phát huy tác dụng. Đồng thời, tin tức tố của O sẽ ảnh hưởng đến A, khiến họ không thể đánh dấu bất kỳ ai khác nữa.”

Giáo viên nhắc đến Omega, Giang Minh có thể rõ ràng cảm giác được ánh mắt càng nóng rực hơn, không khỏi đưa tay lên xoa sau cổ. Miếng dán hình tròn dán chặt lên tuyến thể.

Da ở tuyến thể có tốc độ hồi phục rất nhanh, dấu vết do Đường Nhã Minh cắn mấy hôm trước đã biến mất, giờ chỉ còn lại một mảng phẳng lì.

Cậu mới yên tâm hơn. Trước khi ra cửa còn tiêm một liều ức chế, chắc sẽ không có vấn đề gì.

“Đến thời hiện đại, tình trạng mỗi Alpha chỉ có thể đánh dấu vĩnh viễn một Omega vẫn chưa thay đổi, cho dù có tiến hành phẫu thuật cải tạo tuyến thể…”

Giáo viên vừa giảng vừa chiếu slide, khách quan giới thiệu về khoang sinh sản, tuyến thể và đánh dấu vĩnh viễn.

Mỗi lần nhắc đến Omega, liền có người đột nhiên bật cười khẽ.

Cái gọi là “giữ thể diện” chỉ là khiến tiếng cười nhạo được bộc lộ theo một cách mờ ám và dính dấp hơn. Khi trong lớp chỉ có duy nhất một Omega, ai cũng biết tiếng cười đó nhắm vào ai.

Có gì đáng cười chứ? Giang Minh bĩu môi, cố gắng xua tan sự khó chịu trong lòng.